Nơi người Arem và Macoong sinh sống ở một thung lũng nằm tít sâu trong rừng Trường Sơn, giáp với biên giới nước Lào. Nơi thâm sơn chỉ có một màu xanh ngằn ngặt của đại ngàn ấy, hai tộc người này đã trải qua những cuộc chiến sinh tồn đầy cam go, khắc nghiệt. Bởi thế, bây giờ, dù đã phần nào tiếp cận với thế giới văn minh nhưng ở thung lũng hoang dã này vẫn còn tồn tại những bùa phép rất đỗi lạ kì...
| Ông Giàu cầu khẩn xin ma mót để mình biểu diễn pháp thuật. |
Kì 1: Đốt môi, lưỡi, gan bàn chân bằng dao nung đỏ
Chúng tôi bị mê hoặc bởi câu chuyện của một cán bộ biên phòng. Lên công tác tại xã vùng biên Tân Trạch (huyện Bố Trạch, Quảng Bình), người lính trấn ải này đã chứng kiến một chuyện mà giờ kể lại vẫn chẳng ai tin. Một buổi đi địa bàn, anh bắt gặp một cán bộ xã đang làm phép để chữa bệnh cho một người dân. Sau khi niệm chú, vị cán bộ xã đó đã ngậm hẳn con dao đỏ rực được nung rất lâu trong than hồng để làm phép...
Cũng như nhiều người, tôi chẳng tin điều lạ lùng ấy. Thế nhưng, cán bộ biên phòng này bảo, cứ lên đó thì khắc phải tin.
Kì nhân chốn đại ngàn
Con đường 20 huyền thoại nối liền trung tâm huyện Bố Trạch tới Tây Trường Sơn rồi chạy tuột sang biên giới nước Lào. Đây là con đường được đắp bằng xương bằng máu. Chiến tranh, giặc Mỹ điên cuồng bắn phá Đông Trường Sơn, ngăn cản đường tiếp viện của ta cho miền Nam ruột thịt. Bởi thế, năm 1966, con đường này đã được gấp rút khai thông. Quân dân ta bạt núi, chặn khe dưới bom đạn bời bời. Không biết bao nhiêu bộ đội, thanh niên xung phong đã anh dũng ngã xuống để từng đoàn xe bon bon ra tiền tuyến. Bây giờ, đường 20 vẫn chẳng khác xưa là mấy. Vẫn gập ghềnh, lởm chởm những đá tai mèo.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét