Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2010

Hình ảnh Du hí Nam Bắc


Vùng nắng gió Phan rang Ninh thuận




 

Xòai Hòa Lộc, Cam Ranh
 

Cổ vật hiếm thấy của Việt Nam thu hút người hâm mộ tại New York

Vén bức màn bí ẩn bao phủ hàng thế kỷ nghệ thuật tại Việt Nam. Dưới tựa đề trên đây, tờ International Herald Tribune xuất bản tại Pháp trong số ra cuối tuần này đã đăng lại một bài phê bình trên nhật báo Mỹ New York Times, trầm trồ khen ngợi cuộc Triển lãm cổ vật Việt Nam đang diễn ra tại New York cho đến đầu tháng năm. Theo tác giả bài báo, nhiều công trình nghệ thuật tuyệt hảo đã nêu bật một số thời kỳ vẫn còn bí ẩn đối vớI các sử gia.
Mở đầu bài báo, tác giả Souren Melikan khẳng định : ''Nghệ thuật có thể trực tiếp phơi bày những bí ẩn mà không một nhà nghiên cứu lịch sử nào giải đáp được''. Cuộc triển lãm ''Nghệ thuật Việt Nam cổ xưa'' do Hội Asia Society tổ chức tại New York, cùng với quyển sách do bà Nancy Tingley viết ra sau 20 năm dày công nghiên cứu, đã vạch rõ một số giai đoạn đã dẫn đến sự hình thành của đất nước mà ngày nay được gọi là Việt Nam.
Tượng Gajasimha ở Tháp Mẫm, Bình Định thế kỷ 12 (DR)
Tượng Gajasimha ở Tháp Mẫm, Bình Định thế kỷ 12 (DR)
Nhiều nền văn hoá khác nhau đã từng xuất hiện trên vùng lãnh thổ đó, mà dấu tích còn để lại chỉ là những cổ vật mà ngày nay không ai biết rõ ý nghĩa đích thực. Trong cuộc triển lãm, nhiều tác phẩm quan trọng đã đặt ra cho khán giả những câu hỏi rất khó tìm ra lời giải đáp.

Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2010

Theo chân GS Trần Đại Sỹ đi tìm nguồn gốc dân tộc và biên cương nước Việt Nam cổ

Là con dân đất Việt ai cũng tự hào về lịch sử nước nhà, nhưng phần đông chưa chắc đã hiểu tường tận, có ai biết gốc tích người Việt nước mình, biên cương lãnh thổ cha ông thời dựng nước có đúng như trong huyền sử, chẳng hạn:

Nước văn Lang bắc tới hồ Động Đình, Nam giáp nước Hồ tôn,Tây giáp Ba Thục, đông giáp biển Đông Hải ?

Núi Ngũ Lĩnh phân chia nước Văn Lang và Trung Quốc khi xưa có phải là núi Ngũ Lĩnh phân chia nam, Bắc Trung Quốc hiện thời ?

Cánh đồng Tương nơi Quốc Tổ và Quốc Mẫu hẹn nhau hôi ngộ một lần theo Huyền sử  là vùng trũng phía Tây ngạn giới hạn phía bắc là hồ Động đình, Nguyên giang. Phía nam là Linh lăng, Hành giang, phía Tây là vùng Chiêu giang, Lãnh thủy Ngày nay cánh đồng Tương là khu vực tứ giác : Tương giang, Nguyên giang, Liên thủy, Thạch khê thủy?

Đạo thờ vua bà ngày nay tại năm tỉnh phía nam Trung Quốc là di tích lòng tôn kính thờ anh hùng dân tộc của tộc Việt trên lãnh thổ cũ của người Việt còn sót lại, vua Bà mà người Trung Hoa thờ chính là vua Trưng (Trưng Trắc và Trưng Nhị) ?

Theo Huyền sử quả có trận Trường Sa năm 39, trận Bồ Lăng năm 42 sau Tây lịch ?


Mời bằng hữu theo chân GS Trần Đại Sỹ khám phá khảo sát những vùng đất cha ông khi xưa ( Trung Quốc ngày nay ) cùng nỗi niềm tự hào và ngậm ngùi khi xác quyết những điều trên và phần lớn những điều ghi trong huyền sử đều là sự thật.
Vu lòng download tài liệu tại đây.


OZ

Thứ Năm, 25 tháng 2, 2010

Viếng chùa Đại Tòng Lâm

Đầu xuân trong mình khó ở nên OmaniZen viếng chùa Đại Tòng Lâm, huyện Tân Thành, tỉnh Bà rịa Vũng tàu. Chùa đang trong giai đọan trùng tu và xây mới, khách thập phương nô nức viếng cảnh chùa. Khuôn viên chùa rộng và theo quy họach xây dựng trong tương lai không xa đây có lẽ là ngôi chùa bề thế nhất khu vực miền Đông nam bộ.
Dưới đây là một số hình ảnh trong khuôn viên chùa (chụp bằng điện thọai Di động W960)

 
  
Hình ảnh 48 vị Phật

 
Phật Di lặc

Thứ Tư, 24 tháng 2, 2010

CÁC LOẠI NGẢI KHÁC

Các loại ngải độc tướng 
Tôi dùng từ “độc tướng” vì những loại ngải được liệt kê dưới đây có những công năng đặc biệt. Nếu như các loại ngải hổ, ngải nàng chủ yếu phục vụ cho nhu cầu lợi sinh thì các loại độc tướng này dùng để giúp cũng được mà dùng để hại cũng xong.
Những mặt tốt đẹp của ngải chúng ta đã được nắm bắt sơ qua những bài viết trước, nhưng mặt trái của nó thì hiếm có người nhận thức rõ ràng. Đó cũng là lý do vì sao người đời sợ ngải hơn bùa.
Trong phạm vi giới hạn cùng với kiến thức nông cạn của mình, tôi chỉ có thể liệt kê ra một số loại mà tôi biết cùng những tính năng của nó. Nhiều bạn nhắn tin gửi mail cho tôi hỏi về một số loại ngải như “ngải đồ dơ”, “ngải Bram”, “ngải Thuỳ Hương” gì gì đó.
Xin trả lời là tôi không biết. Vạn vật vô danh mà, cùng một loại nhưng ta muốn đặt tên gì mà chẳng được. Còn những loại tôi trình bày là những thứ tôi từng trồng, từng luyện hoặc từng nghe sư bá, sư huynh kể lại. Những vị tiền bối ấy có nhiều công sức góp nhặt và tu luyện, được sự truyền thừa từ sư công tôi, chắc chắn rằng tên gọi những loại ngải ấy không phải mới xuất hiện gần đây.
Trong các loài độc tướng mà tôi biết có thể kể đến nàng Lùa, nàng Thâm, mala cao, mala lùn (hay còn gọi là ngải ma lai), chúa đinh, chúa sát, chúa sậy, khalamây, apakết…
Có những loại vốn là thuốc độc, trùng độc nhưng người đời vẫn quen gọi là ngải như bogiẹc, ba răng…
Hoặc có những thứ phép luyện dựa vào thực vật kết hợp với động vật cũng gọi là ngải như ngải tình yêu, ngải mê dâm…
Những thứ này công năng đặc dị vô cùng, hại người là chủ yếu.
Cho nên khi viết về những loại này, tôi cũng chỉ trình bày khái quát để mọi người hiểu thêm về thế giới vô hình quanh ta chứ không thể bàn sâu. Lý do, không cần thiết và cũng không nên. Một điều quan trọng hơn là ... tôi cũng không biết rành về chúng, cũng chưa hề luyện qua.
Trước đây, sư huynh tôi có cho một cây mala cao về trồng thử. Chưa đầy 10 ngày, tự nhiên nó vàng lá rồi rụi hẳn trong lúc các loại khác vẫn xanh tươi. Ắt là tôi không có duyên với mấy vị độc tướng này rồi...
Vì vậy, khi đọc mấy bài này, người có lòng tin thì càng tự biết giữ mình, người không tin thì xin cứ xem đây là một câu chuyện huyền hoặc của dân gian, có thể bàn tán nhau chơi trong những lúc trà dư

TRIỂN LÃM MỘT SỐ LOẠI NGẢI DO DIENBATN SƯU TẦM

MỘT SỐ ĐẶC ĐIỂM CẦN BIẾT :
1/ Tên của loại Ngải là tên chung của họ Ngải ( Ngải Hổ , Ngải Nàng ...) . Khi luyện Ngải có tên riêng do các cây Ngải tự báo hoặc do Thày đặt .
2/ Cùng loại Ngải có cây Ngải đực và Ngải cái ( Chàng và Nàng ), thường trồng xen hai loại này khi luyện .
3/ Có loại thích ở trên cao , có loại thích để dưới đất . Trong quá trình luyện theo dõi nếu không thấy phát triển phải đổi chỗ .
4/ Có loại ưa nước , có loại ưa khô , tùy loại mà có chế độ tưới khác nhau . Khi luyện thường Thày phải tưới nước bằng miệng cho Ngải chịu hơi Thày .
5/ Ngải ưa sạch sẽ , không để chỗ dơ bẩn , vệ sinh chậu hàng ngày .
6/ Lúa hay bắp cho Ngải ăn , khi rang nếu dùng đũa gỗ để đảo Ngải ăn vào sẽ hiền ( Dùng khi cầu tài , tình cảm ...) . Nếu dùng xẻng kim loại khi đảo Ngải ăn vào sẽ dữ , dùng khi đấu phép hay trục người về ...
7/ Khi luyện Ngải , phải thường xuyên tâm tình với Ngải , họ sẽ báo mộng cho ta những việc cần làm .
8/ Ngải là vật dễ bị các Thày cao tay hơn thu phục , nhiều khi xác còn mà hồn đã mất . Khi hồn mất , Ngải dần bị úa vàng và chết . Do vậy nên thận trọng khi để bên ngoài . Ngoài ra , khi cấp Ngải cho thân chủ , các Thày thường có kèm theo những câu chú luyện Ngải đề phòng trường hợp thân chủ phản phé hại Thày , thì các Thày đã có sẵn con ngựa thành TơRoa để trừng trị . Do vậy khi các Thày dặn làm như thế nào thì phải tuyệt đối tuân theo , đừng tự ý làm khác vì Ngải sẽ về mách Thày của mình .
8/ Mỗi loại Ngải thích hợp với một loại chậu có màu và hình dạng riêng , các Thày luyện phải biết ý mà chiều các Nàng .

TỔNG CHỈ HUY NGẢI :
 Ngải Tổ Ông .
 Ngải Tổ Bà .

MỘT SỐ LOẠI NGẢI LẠ


Omanizen-Tôn trọng ý nguyện của  tác giả Phayant tôi không sửa lỗi, chỉ căn lề cho dễ đọc. Như các bạn biết quả thật xung quanh câu chuyện về Ngải luôn đầy huyền bí, linh thiêng và rùng rợn. Những ai không ở trong giới huyền môn chắc sẽ nghi ngờ, e sợ còn người biết Ngải thì thêm một câu chuyện trải nghiệm cùng tác giả, thiển nghĩ một cái tâm trong sáng cầu thị luôn được đánh giá cao dù trong thế giới nào.
 
1/ Ngãi bà chúa đội đèn.
 Câu chuyện nầy ,tôi xin mạn phép đưa ra lời đề nghị”cấm trẻ em dưới 30 tuổi “,nếu bạn nào thấy mình già hơn 30 tuổi ,có hứng thú thì đọc,còn người dưới 30 , đôi khi tánh khí còn nhiều sự chấp ,tôi đề nghị xem sách đạo đức kinh hay cổ học tinh hoa thì phù hợp hơn .

Bởi vì trong câu chuyện tôi sắp kể đây có nhiều tình tiết tôi dùng ngôn từ xác thực của tiếng mẹ đẻ việt nam ,tránh bớt dùng từ hán việt vì khó hiểu cho chính xác và nhiều ẩn ngử quá, cho nên bạn nào chấp nhận xem ,cho dù là tuổi bao nhiêu ,thì tâm hồn đã là trên 30 rồi vậy .
Tôi cũng rất mến các bạn nào đưa bài của tôi vào blog ,tuy nhiên tôi thiết tha mong rằng xin đừng sửa văn tự lại ,xin cứ để yên cho nó mang đũ tánh xác thực ngôn từ của tiếng mẹ đẻ việt nam ,nó không thô tục ,chỉ thô tục khi với người mang tánh ý thô tục ,mà thô tục cũng không hẳn xấu ,nó chỉ làm cho có sự đánh giá của mọi người với cá nhân mình thôi ….cho nên ai muốn được kính trọng và ca ngợi …xin đừng thô tục và cũng xin đừng đọc bài viết nầy ,vì tôi e có nhiều sự thô tục xuất hiện trong trí của các bạn khi xem .

Thứ Ba, 23 tháng 2, 2010

Thờ phụng Kunmanthông(Gumanthong)-Cậu bé Vàng

Bài viết này của TADN đăng trên blog. Tôi đã sao lại rồi bổ sung thêm một chút để anh chị em nghiên cứu.
(TADN) Kumanthông là tên gọi của người Thái dành cho quỷ nhi, một anh nhi được thầy gia công tế luyện. Tinh thần trong sáng của đứa bé hết hợp chú thuật và thần lực của các vị Tổ thông qua việc tế luyện công phu của pháp sư sẽ cho ra đời một tiểu quỷ có nhiều khả năng đặc biệt.

Thứ Hai, 22 tháng 2, 2010

Phép chọn người Xuất Gia, tu đạo

Phép chọn người xuất gia, phải coi 10 thức sau đây. Nếu người có được 1 hoặc 2 hoặc 3 thức mới nên thâu nhận cho xuất gia, bằng không có thức nào, đó là người nghiệp chướng quá nhiều, không tin nhơn quả, e sau này phá đạo. Hạng người như vậy không căn tu, phải cẩn thận!
Không cứ là người tu hay không tu, nếu như có được một hay hai thức ... đều là những người có căn lành, có giống tốt, cuộc đời của người đó bớt khổ nảo, biết kính Phật, trọng tăng.
Nam gặp nhiều thức càng tốt, nữ gặp ít thức càng hay.
Muốn tìm coi người đó tuổi gì, sanh vào tháng nào để tìm thức.
Sau đây sẽ ghi từng thức một, các bạn cứ coi theo năm tuổi và tháng sanh mà tìm.
1. BỒ ĐỀ THỨC
Bồ đề chi thức tánh từ bi
Ác hựu nhơn tăng, thiện hựu khi
Ngộ thiện bất khi, ác bất phạ
Bình sanh quý tướng hữu căn ky (cơ)
NGHĨA:
 Người gặp thức bồ đề có tánh từ bi thương người. Thói thường người làm việc ác bị người ta ghét mà làm lành cũng bị người ta khi. Người có thức này thì không khi kẻ làm lành, không sợ kẻ làm ác. Người này bình sanh có quý tướng lại là người có căn cơ với đạo.
NĂM TUỔI
THÁNG SANH
NĂM TUỔI
THÁNG SANH
2, 5, 12
Ngọ
5, 8, 10
Sửu
2, 6, 12
Mùi
6, 9, 10
Dần
4, 5, 10
Thân
5, 9, 12
Mẹo
2, 10
Dậu
2, 6, 12
Thìn
2, 6, 9
Tuất
2, 5, 12
Tỵ
4, 7, 10
Hợi
2, 5, 12

2. TIÊU TAI THỨC
Tiêu tai chi thức, mạng lý cai,
Sanh lai háo thiện, thiểu bi ai.
Ngũ hành nội hữu tương cực cứu
Miên diên phước khánh, vĩnh vô tai.
NGHĨA:
 Người gặp tiêu tai thức là người mạng số lớn. Bản tánh ưa điều thiện, ít buồn khổ. Bên trong có ngũ hành (ngũ hành trong ngũ tạng) cứu giúp lẫn nhau nên ít bịnh tật. Phước vui được thêm dài, dứt hẳn tai nạn.

TÀI THẦN KINH

GIỚI THIỆU
Thần tài là vị thần dân gian, xưng tụng là vị thần "Chiêu Tài Tấn Bửu". Truyền thuyết nói thần tên là Triệu Công Minh, Còn gọi là Triệu Soài Rạp Công Nguyên, Triệu Huyền Đàn.
Trọng "Chân Cáo" thì xưng Triệu Công Minh là một trong năm vị thần Ngũ phương, cai quản cõi âm.
Về sau, Đạo giáo cho ông là vị thần hộ thủ của đạo sư tu luyện tiên đan Trương Lăng, được Ngọc Hoàng Thượng Đế sắc phong làm Chính Nhất Huyền Đàn Nguyên Soài Rạp, Có nhiệm vụ thưởng phạt thiện ác, giải cứu bệnh tai, thần chủ về tài cầu mua bán, giúp đỡ người được thuận lợi may mắn trong sinh hoạt. Do đó, tôn dân gian làm Tài Thần.
Ngài có hình dạng mặt đen, râu rậm, đầu đội mạo sắt, cầm roi tau vàng, mình ngồi trên lưng hổ Hạc, nên còn gọi là "Hắc Hổ Huyền Đàn. "
Dân gian lại chia ra làm hai hàm: - Văn Tài Thần và Vũ Thần Tài Mà Triệu. Công Minh là Vũ Tài Thần, còn Văn Tài Thần là Phạm Lãi (thời Xuân Thu Chiến Quốc) Ngoài ra., Cũng tôn xưng Ngài Quán Đế là Thần Tài, phù hộ cho giới công thương nên giới nay thờ cúng Ngài.
Các sách trước thời Đường Tống, như là "Sưu Thần Ký", "Chân Cáo", "Thái Thượng Động Uyên Thần Chú Kinh" thì lại cho Triệu Công Minh là thần đứng đầu Ôn Thần Mãi đến. Thời nhà Nguyễn, các sách "Đạo Tạng • Sưu Thần Ký" và "Tam Giáo Sưu Thần Đại Toàn" mới tôn xưng là Triệu Công Minh Tài Thần cho đến nay.
Tài Thần Kinh nay tụng vào ngày mùng mười mỗi tháng rất hiệu nghiệm.

"Tài Thần Kinh"
(Hay "Huyền Đàn Triệu Nguyên Soài Rạp Đại Tài Thần Kinh")


1.-Phần Hương Tán
Hương phần Bửu đỉnh.
Khí đạt huyền khung.
Thần nhân hợp nhất yết dao cung.
Tuỳ xứ hiển thần thông.
Lan triển không.
Vạn thánh hội đan trung.
Chí tâm qui mệnh lễ
Truyền Đạt Thầm Khon Thiên Tôn

Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2010

Đầu Xuân nghinh đón Ngọc Quan Âm

Tiếp tục chương trình cung rước Ngọc Quan Âm tại Việt Nam, sáng mùng 8 Tết, hàng ngàn người dân và phật tử TP HCM đã có mặt tại Quan Âm Tu Viện (đường Cù Lao, quận Phú Nhuận) tham dự lễ cung nghinh Ngọc Quan Âm.
Theo ban tổ chức, Ngọc Quan Âm sẽ lưu tại Quan Âm Tu Viện đến ngày 28/2 trước khi được rước về Đồng Nai, Nghệ An, Quảng Bình và Đà Nẵng để phục vụ nhân dân và phật tử chiêm bái.

Trong dịp này, BTC sẽ dành 50% số tiền thu được từ chương trình để ủng hộ cho một số gia đình nghèo, nạn nhân chất độc da cam tại TP HCM.
Ngọc quan âm sẽ lưu tại Quan Âm Tu Viện đến ngày 28/2.

Trước đó, đúng 1 tháng cung nghinh tại Đà Nẵng, Hà Nội và Hải Phòng, hàng vạn người dân và phật tử Việt Nam đã có dịp chiêm bái pho tượng Ngọc Quan Âm nghìn tay nghìn mắt bằng ngọc đầu tiên và lớn nhất Việt Nam, được chùa Quán Thế Âm (Ngũ  Hành Sơn, Đà Nẵng) cung thỉnh và tôn tạo từ khối ngọc thạch chế tác “Phật ngọc cho Hòa bình thế giới”.

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2010

HANG DÀI ( Bát Thuần Đòai 12)

Thanh Pali
Hang Dài. là 1 cái hang dài dài, độ sâu 20 mét, chiều ngang thì trong lòng hang rộng cỡ 3 mét, đây là hang cùng ngõ hẹp, đầu vô nhỏ, bụng phình ra, đuôi tóp lại như 1 con rắn vậy… Trên nóc hang cỡ 5 mét, là khe hở dài 2 mét hơn, ban ngày ánh sáng mặt Trời chiếu vô làm hang đủ sáng để sinh họat… Mà ngày nay đâu còn có ai dám ở mà sinh họat!... Mấy năm trước đây có 1 ông đạo không biết từ đâu tới, thấy hang nầy vừa ý nên ở lại hang mà tu niệm, nghe nói ông thuộc nhóm Tứ Ân Hiếu Nghĩa, vì thấy cuộc thế đảo điên nên mới về đây ẩn tu, đợi đền vàng gác ngọc lộ Thất Sơn, chừng ấy dời Núi Sam mà về chầu Ông Cấm! Dân ở đây mến mộ người tu hành nên có tới thăm hỏi và không hề khó dễ gì ông đạo… đôi ngày sau có người tới thăm, thấy trong hang im ắng quá, liền tự ý nhập động, mới thấy ông đạo tòng teng khỏi mặt đất, lưỡi le dài khõi cằm, 1 khúc tre rừng nằm giữa 2 vách hang, cái quần dài cột 1 ống vào cây tre, ống còn lại gút cổ ông đạo, xác ông cách mặt đất non 2 thước, gió lùa vào hang phất phơ qua lại như đang đùa!… Bà con la lên, nhà cầm quyền tới, điều tra sơ sài… ông đạo thất tình tự tử… là hết, kết thúc vụ án… vậy mà, năm sau… 1 ông Thầy Chùa không biết từ phương nào, hình như là… là ở miệt Trà Vinh lên, tới xem hang nầy và có ý muốn ngụ lại hang để tu niệm, bà con cảnh báo cái vụ ngày xưa năm trước cho ông nghe, ổng chỉ cười hiền hoà mà nói: “Tui là người tu hành, đâu có ai mà nỡ giết hại người không của cải, nắm người có tóc, chớ ai nắm kẻ trọc!” Chính quyền miền núi dạo ấy không khó gì, và cả ngày cũng không đại diện nào tới xua đuổi vị sư nầy, đêm ấy, bà con gần đó lao xao vì tin có vị Thầy Chùa ngủ trong cái động có người tự sát… Một đêm trôi qua bình yên cho dân miền núi… Nhưng không biết có phải như vậy với ông sư liều không? Nên tảng sáng cả làng đều kéo tới hang thăm hỏi, cảnh hồi năm trước diễn lại trước mắt họ lần nữa, có điều là thay diễn viên thôi! Xác vị thầy treo lơ lửng với cái cổ nghẹo sang 1 bên cứng đờ, mắt mở trừng trừng nhìn vào không gian không chớp, y trang vật dụng còn nguyên ngăn nắp, không có dấu xáo trộn, không có dấu xung đột… chính quyền 1 lần nữa lại điều tra, kỳ nầy kỹ hơn, lâu hơn, tuy nhiên không ai dám ở 1 mình trong hang,

Thứ Năm, 18 tháng 2, 2010

BẢY NGÀY TRÊN NÚI ( Bát Thuần Đòai 11)

Thanh Pali
Tôi cứ thức rồi mơ, mơ rồi lại thức như vậy là vì nghe Khánh ly kể chuyện kinh dị thần thọai của Trịnh Công Sơn từ cái máy cát xét để trên bàn, mấy cái nhạc nầy thì Sư Thúc mẫu thích nghe lắm, nghe đi nghe lại tới mòn lỗ tai cũng không chán!… cuối cùng thì 1 cái khăn ướt mát lạnh trên trán làm mình tỉnh hẳn dậy… Nghe trong người sao ê ẩm râm ran… Tiếng Sư Thúc mẫu vang vang: Ông ơi, chú Thanh tỉnh dậy rồi nè! Ra đây coi coi! Tiếng chân chạy bịch bịch từ trong ra, rồi Sư Thúc đứng trước mình, cười 1cái rất tươi: Sao hả mày? Còn nhớ gì hôn? Hay là tửng luôn rồi! Thầy Út ổng cõng mày về đó, ban đầu tao nghe Trời đánh 1 cái rầm rung rinh hết trơn, nên giựt mình dậy, ra trước coi thì thấy mày đi đâu mất tiêu… cứ tưởng là mày đi vệ sinh nên vô ngủ tiếp ai dè đâu vừa chợp con mắt là 15-20 phút sau có tiếng Thầy Út kêu tao ra phụ ổng đem mày vô nhà! Bộ hết chỗ đi cầu rồi sao mà ngứa chưn đi ra đó hả mày? Hình như Sư Thúc ổng biết hết trọi rồi, mà vì có vợ đứng đó nên ổng nói giỡn mà che lấp đi thôi! Mình cố ngồi dậy cười gượng, nụ cười chưa thành tiếng mà sao thấy tức ngực quá Trời… chợt chạnh lòng nhớ tới cô gái áo trắng nhảy tới ôm mình trước lúc sét nổ!
- Sư Thúc có nghe Thầy Út nói cô mặc áo trắng, cổ có sao hôn?
- Áo trắng với áo đen nào? Có 1 mình mày nằm xỉu xuôi cò ngoài đó, chớ còn có ai vô đây nữa mà hỏi? Nếu có ai nữa thì đã nghe Thầy Út ổng nói rồi! Mày có nói sảng hôn đó? Hay là tao nấu bí rợ cho mày ăn để tỉnh hồn vía nghen?
- Dạ con có thấy rõ ràng có 1 người nữa níu con lại mà? 1 cô cỡ 19-20 tuổi mặc áo tay dài màu trắng đó!
- Tao không tin mày nổi rồi… Nằm mơ tầm bậy tầm bạ thì có… Thôi dậy rồi tắm rửa, qua Thầy Út với tao, để mà cám ơn ổng cõng mày về…

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2010

ĐÊM KHÔNG NGỦ ĐƯỢC…(Bát Thuần Đòai 10)

Thanh Pali
… Trời lúc nầy ổng như đang tập thễ thao, thở ra từng cơn gió hù hù len qua vách núi và cành lá, mấy nhánh cây thâm thấp quất lá vào mặt mình chan chát, như muốn hỏi mình là ai mà giờ nầy dấn bước trong miền hoang vu nầy! Gió bổng chuyển chiều vì va vào vách núi, ngọn đuốc đang cầm phả lửa ngược vô mặt mình khiến râu ria cong queo, rát cả mặt. Trong bóng tối bị soi sáng bởi ánh đuốc, mấy bụi ngãi vằn như nhóm chân chạy qua lại vì mấy cơn gió vặn vẹo, hay là ngãi đang chào mình cũng nên! Còn mấy gộp đá trông chẳng thân thiện chút nào! Trong nữa tối nữa sáng, mấy cục đá núi nầy như bao khuôn mặt biểu lộ cảm xúc hằn học, trách móc, thách thức bước chân không giày dép của mình! Lờ mờ trước mặt vẫn phảng phất cái bóng trắng của người con gái khi hợp khi tan theo khói của ba nén nhang mình cầm trong tay… giờ nầy 3 ngày trước, mình còn đang ấm cúng ở Sài Gòn…
Xxxxxxxxxxxxxxxxxxx
- Thất Sơn bao nhiêu là huyền bí, ông đâu có lên đổi gió vài Bữa chơi mà về nói là: “Đâu có gì? Cũng như mấy mấy cái núi kia thôi!”
- Vậy chớ theo ông có cái gì là bí mật với bí hiểm? Tui ở với Sư Thúc tui cả tháng Trời đâu có thấy cái gì xuất hiện, ngoài mấy con chồn đi kiếm ăn buổi tối?
- Thì ông cứ vô trong mấy cái vạt trong, sâu sâu 1 chút, kiếm cái hang hay gộp nào luyện 1 mình chừng ít tháng rồi về hẳn biết!
- Bộ ở trõng có đền vàng gác ngọc như bên Bửu Sơn kỳ hương nói hả?
- Vàng ngọc thì tui chưa thấy, nhưng mà ông ngon thì vô hang ông hổ hay điện 13 ở đó thì biết!
- Hang ông hổ có gì ly kỳ chớ?

Thứ Hai, 15 tháng 2, 2010

LOẠI NGƯỜI GÌ ĐÂY?(Bát Thuần Đòai 9)

Thanh Pali
Thắm thoắt mà gần 3 tháng trôi qua từ khi bôn tẩu ngoài bổn môn, mình liền tự đi cùng khắp. Bất kỳ nơi nào nghe tiếng thầy bà hay có ma quái ra làm sao, rốt lại thực ít, hư nhiều. Ra là mỗi thầy tuy học bá môn mà chỉ thạo 1, 2 món làm gốc, còn ma nó muốn bắt thì cũng lựa mặt người. Lắm thầy thì lại nhiều ma, mình thấy vậy cũng suy tư ngoài sự ấy còn gì lạ lùng trong nhân gian nầy không ta? Hay số thầy và số ma cũng xêm xêm nhau thôi? Vào một buổi trưa đang cùng ngồi vỉa hè, xực hủ tiếu chay cùng huynh Bửu Sơn, bổng có một thím mừng rỡ chạy vào, miệng nói lia lịa như là tâm sự để chờ tới mấy kiếp rồi:
- May quá! Lạy Trời lạy Phật! Tui đi cùng hết kiếm cậu mà may nhờ ông bà độ cho mới gặp cậu ngồi đây. Tính lại nhà cậu, mà sợ ông bà già cậu hỏi thì không biết sao mà nói. Cậu Hai ơi, làm ơn làm phước coi giùm tui ông xã tui sao mà cái bụng ổng chang bang luôn, mà hổm nay có ăn uống gì đâu nè? Mỗi ngày ổng xổ ra cả chục lít nước, cái bụng sao càng ngày càng lớn như cái trống chầu, còn làm ăn gì được nữa.
Lúc ấy mặt mày Bủu Sơn bổng nhăn nhó lại y như… ông già 80 tuổi, cất giọng khàn khàn bảo:

Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2010

CHÚC MỪNG NĂM MỚI!

http://www.kienvanggreetingcards.com/img_ecards/ecard_1243.jpg
  
Tặng bạn ba nụ cười để đón chào năm mới: 
Một nụ cười dịu nhẹ để nhớ lại những ngày đã qua, 
Một nụ cười tươi mới cho ngày hôm nay và 
Một nụ cười thật rạng rỡ khi đón chào những ngày sắp đến. 
Chúc năm mới tràn ngập trong niềm vui và hạnh phúc.

http://i274.photobucket.com/albums/jj250/huuthanhgiuse/Chuc-mung-Nam-moi_07.jpg

Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2010

KẺ PHẢN ĐỒ (Bát Thuần Đòai 8)

Thanh Pali
Vào thập niên 80, người bà con của Thầy có giao vài công đất ở gần núi ông Trịnh. Thầy trò hay rủ nhau, thay phiên lên ở đó, vừa trồng trọt hoa màu cải thiện đời sống, vừa có chỗ thanh tịnh luyện phù. Vì thấy khí hậu mát mẻ tốt tươi, mình âm thầm trồng một số ngãi nghệ để sau nầy xử dụng. Một số huynh đệ đã thấy mình tom ngãi vào những đêm trăng sáng. Họ có hỏi thầy sao mà thầy chỉ cho mình mà không chỉ cho họ? Thầy chỉ ậm ừ cho qua, nói là chỉ trồng làm thuốc, có vẻ ai nấy không tin… các huynh khác hỏi kêu mình chỉ thì mình nhớ lời Thầy Tư Ngỡi nói thác đi là không biết, có gì thì hỏi sư phụ, cứ vậy mà hai thầy trò pát xê qua lại… Từ đó huynh đệ có vẻ không tin và tỏ ý không ưa mình!... Thầy kêu đem xa xa ra mà trồng cho đừng ai để ý, chưa kịp di dời thì một hôm thấy mấy chậu ngãi bị đập nát luôn. Chiều hôm đó có một huynh đi cầu và tiểu ra máu, ôm bụng than Trời… Thầy sai chở đi trạm xá thì lại không có bịnh tình gì. Về sau huynh ấy tuy ăn nhiều mà lúc nào cũng ốm xanh lè, uống thuốc xổ lải thì không có chi hết. Thầy Tư liền cúng cho hoàn hồn và kêu xe cho về thành phố cho xong… Tai tiếng và lời đồn về mình càng lúc càng lan rộng, ngày kia học trò sư Bá cũng nghe, và nhứt định là sư Bá không bao giờ để yên vụ nầy. Mình có bàn với sư phụ hay là công khai đưa luôn ngãi nghệ vào môn phái và truyền bá cho chư huynh đệ cho xong. Thầy chỉ lắc đầu thở dài: Môn quy khó vượt. Những lời rỉ tai nhau về mình tới lúc đáng báo động. Nào là dùng tà ngãi hại huynh đệ, mê hoặc thầy, phá sư môn, giao du phái tà đạo. Năm ấy vì lý do an ninh văn hóa địa phương nên giỗ Tổ đã không Tổ chức ở nhà thầy như mọi khi. Các đệ tử đều được báo trước và tụ hội ở chỗ Sư Thúc làm giỗ Tổ.

Thứ Tư, 10 tháng 2, 2010

BÙA YÊU HAY BÙA HẬN!(Bát Thuần Đòai 7)

Thanh Pali
Huynh Đạt là một người nhỏ con, nhưng lá gan huynh ta thì không nhỏ, huynh ấy từng vượt rào kẽm gai vô căn cứ quân sự đài ra đa của Mỹ để chôm đồ đem ra bán, kiếm tiền xài, sau thầy hay được quở trách, huynh ấy mới thôi. Con người đầu bự như vậy mà lại có lúc phải lụy vì tình mới lạ! Vào một buổi trưa hè, khi cả hai thầy trò Thanh đang ngồi cong lưng se nhang, huynh Đạt ôm cái xích lô cả sáng nay, về ghé thầy ăn cơm, rồi lăn ra bộ ván mà ngủ khò. Trong sự im lặng đó, chợt mình nghe có tiếng gọi: Phương Nam, Phương Nam… Giật mình ngó lại tụyệt không thấy ai, ngó qua thầy thì ổng đang dáo dác tìm kiếm, nhìn mình, mình lắc đầu. Lần nầy lại nghe rõ hơn: Phương Nam, coi chừng, phương… Thì ra đó chính là huynh Đạt trong lúc ngủ mê, đang mớ lập bập ra các âm thanh trên, sư phụ trang nhiêm định thần xếp bằng chiếu thẳng mục quang về phía vách tường phía nam, mình cũng bắt chước sư phụ ngó nghiêng 4 bề, tuyệt không thấy động tỉnh gì trên vách tường, ngoại trừ mấy con thằn lằn bò bò lại! Ổng hỏi nhỏ mình:
- Mày nghe thấy cái gì hôn?
- Dạ, đâu có gì đâu thầy! Huynh Đạt mớ ngủ mà!
- Tao biết là nó mớ, nhưng mà sợ là mấy ông thần mượn xác nó nhắc mình điều gì đó!
- Con không hiểu nam nam cái gì đó mà coi chừng, trong lòng con cũng bình thường thôi!
- Còn tao sao tự nhiên xót xa trong bụng quá. Không biết có chuyện gì nữa đây!
- Hay kêu Đạt dậy hỏi?

Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2010

TRUYỀN NHÂN CỦA NGẢI (Bát Thuần Đòai 6)

Thanh Pali
Một thời Thầy Tư Nhang có tâm sự với mình: Hồi đó sư Tổ ở đại động, rành 360 loại ngãi, ai có duyên thì nó ở với họ, chớ mấy loại từ Lèo. Ấn đưa qua đây nó đâu chịu mọc trên đất nầy. Nếu Thầy Tư Ngỡi là truyền nhân của Thầy Ngãi Lèo thì lợi hại lắm đó! Hồi đó nghe nói đời sư phụ tao có lắm ông học ngãi hoành hành bá đạo, nên thầy tao chê ngãi là tà, không thèm luyện, nên truyền cho môn đệ không bao nhiêu! Tới đời tao chỉ còn ba mớ Nàng Mơn thôi. Mua bán vụn vặt, ăn nói có duyên, còn mấy loại thứ chiến nó bỏ về Lèo, Miến Điện hết rồi! Ngãi linh nó bất tử. Không bao giờ chết! Bổn môn mình bây giờ đa số xài ngãi làm thuốc thôi. Chớ không biết phát huy hết thuật pháp ngãi nghệ! Thiệt là tiếc! Lỡ có chuyện đụng ngãi mà lơ mơ không biết làm sao thì thiệt là mắc cỡ với thiên hạ mày ơi…
- Vậy sao thầy không trao đổi học thuật với Thầy Tư Ngỡi đi!
- Mày coi đó, dù sao tao cũng danh thầy trưởng môn, ngang tầm với ổng, chẳng lẽ hạ mình… cầu học làm đệ tử ổng sao! Rồi thêm sư Bá mày ghét ổng như ghét cứt! Khó xử cho tao quá!
- Con thấy ông Tư Ngỡi cũng dễ chịu thôi mà thầy…
- Tao nói thiệt, nếu tao là mày, tao sẻ học ngãi của ổng cho mở mang kiến thức học thuật với người ta! Chớ chỉ biết thuần có mặt bùa thôi thì thiệt tình là chưa đủ… Tao được sư phụ cho ôm cái bàn Tổ chánh danh có đó, mà miếng thì thực ra còn thua Sư Thúc mày mấy bậc! Lạ đời cái là thằng nào có vợ con mới được danh trưởng môn!
- Vậy thầy thấy con có học ngãi được hôn thầy! Có phạm quy lời thề hay không?
- Chánh tà là tự do tâm, tao đâu có cấm mày! Học được có chỗ nào hay lạ thì nhớ nói lại cho thầy nghe. Vả lại đừng cho thằng nào biết! Nhứt là 2 vị Sư Thúc bá của mày đó…
- Dạ… để con chờ có dịp nào…
Sư phụ gởi gắm tâm sự là vậy, mình rất hiểu ổng sau bao năm theo sát thầy, cũng bởi không vướng bận mèo mỡ vợ con. Ngủ lôi hỏa của mình trội hơn thầy thấy rõ. Ổng cũng biết điều đó, và còn kiếm cớ gởi mình lên núi phụ việc với Sư Thúc hàng năm, thực chất là để dễ bề thọ truyền từ Sư Thúc! Sư Thúc hiểu tất cả, ổng không ngần ngại chỉ mình những tuyệt chiêu đặc dị mà ở chốn rừng núi mới thẩm thấu được. Sư Thúc nói: - Sư Tổ không dấu gì đâu, sở dĩ truyền cho tao mà không truyền cho thầy mày với mấy ông kia vì các vị bể bầu dương sớm quá! Có ham luyện tới già mấy môn nầy cũng không ấn chứng là bao nhiêu. Uổng công. Phải còn là đồng tử, luyện cho thành thì mới được lấy vợ, nó sẽ không bao giờ mất.

BÍ KÍP CỦA LÒNG TÔI (BÁT THUẦN ĐOÀI 5)

Thanh Pali
Một chiều cuối tháng chạp, vừa cơm nước xong, chưa kịp rửa miệng là huynh Bửu Sơn ơi ới ngoài cửa: Thanh ơi. có vụ nầy MỚI nè! (lạy Trời, chắc có con ma tà nào mới nữa rồi!). Gì vậy ông?
- “Hồi trưa nầy tui ghé Chùa Huệ Lâm thấy có bán 1 cuốn kinh có vẻ bùa, dạy làm phép tùm lum!”
- Trời ơi, đã quá, ông có mua chưa?
- Tiền đâu mà mua! Mà ở đó chỉ có bán 1 cuốn thôi hà!
- Tui cũng hết tiền rồi, hay là ông dẫn tui tới coi cho biết đi!
- Rồi, khỏi lấy xe, đi chung xe tui luôn! Lẹ để người ta đóng cửa!
Tôi quơ cái áo “ba đời suy” cài đại vài nút rồi 2 thằng “dông” lẹ tới Chùa
… vị ni Sư già với tấm lòng Đại từ bi, mở tủ “Tàng kinh các” , lấy quyển kinh đưa tận tay tôi, tôi run run lẩm nhẩm tựa đề “MẠT PHÁP NHỨT TỰ KINH” rồi hồi hộp giở ra coi… đóng 4 cây cọc gỗ táo… Ngồi trên bụng niệm chú… cái lưỡi… BỘT LỔ ÚM… (lật lật tiếp)… lấy bông sen… Thiên thần tới… các ác quỉ đều tự bỏ chạy… (lật nữa)… ấn nầy in ở… Bay lên không trung… chày tự nhúc nhích… TRỜI ƠI, đã quá! Vỏ lâm bí kíp đây rồi, ông ơi! Tôi và Bửu Sơn thèm thiếu điều giựt sách mà chạy! (vì 2 thằng đâu có xu nào dính túi mà mua.)
Trên đường về, 2 đứa lo bàn vụ nhịn ăn, nhịn…, làm sao đủ tiền mua, không thì chúng mua mất! Đặc biệt là mình dấu Sư phụ, luyện thành rồi, biểu diễn cho ổng lé mắt luôn! Tối đó lòng nôn nao, nhớ tới cuốn kinh, không ngủ được… 11 giờ trưa hôm sau, cũng lại vào lúc 2 thầy trò tính ăn cơm, lại có chuyện! Ông tám Tấn ở xóm trên, kéo con gái ổng vô, mặt mày cô ta một đống như bị tình phụ!...
- Thầy Tư ơi, làm ơn coi giùm sao nó khờ đeo, hàng hụi vòng vàng gì mất ráo trọi rồi, mà sao hỏi gì nó cũng không chịu nói!...

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010

Cách lập Bàn thờ THẦN TÀI ÔNG ĐỊA

Theo sơ đồ dưới ta thấy : Trong cùng bàn thờ , dán trên vách là một tấm Bài vị như đã nói ở phần trên . Hai bên, bên trái ( từ ngoài nhìn vào ) là ông Thần tài , bên phải là Ông Địa . Ở giữa hai ông là một hũ gạo, một hũ muối và một hũ nước đầy . Ba hũ này chỉ đến cuối năm mới thay .
Giữa bàn thờ là một bát nhang, bát nhang này khi bốc phải theo một số thủ tục nhất định ( sẽ nói rõ ở phần sau ). Để tránh động bát nhang khi lau chùi bàn thờ, các bạn nên dùng keo 502 dán chết bát nhang xuống bàn thờ. Khi đang làm ăn tốt mà xê dịch bát nhang gọi là bị động bát nhang, mọi chuyện trở nên trục trặc liền.


Theo nguyên lý ” Đông Bình – Tây Quả ” , các bạn đặt lọ hoa bên tay phải , đĩa trái cây bên tay trái ( Nhìn từ ngoài vào ) . Thường nên cắm hoa hồng, hoa cúc, hoa đồng tiền . Trái cây nên xắp ngũ quả ( 5 loại trái cây ) . Thường ở ngoài nơi bán đồ thờ cúng, người ta có một cái khay xếp 5 chén nước hình chữ Nhất, các bạn nên bỏ khay và xếp 5 chén nước thành hình chữ thập, tượng trưng cho ngũ phương, và cũng là tương trưng cho Ngũ Hành phát sinh phát triển .
Ông Cóc để bên trái ( Từ ngoài nhìn vào ), sáng quay Cóc ra , tối quay Cóc vào . Ngoài cùng trên mặt đất, các bạn nên chọn một cái tô sứ thật đẹp , nông lòng , đổ đầy nước và ngắt những bông hoa trải trên mặt nước ( Cái này làm Minh Đường Tụ Thủy – Một cách giữ tiền bạc khỏi trôi đi ).

TÂY TẠNG SINH TỬ KỲ THƯ (PHẦN 1)

Chết là một hiện tượng chung cho mọi người không ai tránh khỏi. Nó là một khởi điểm cho một hành trình đi vào một thế giới không biết. Mặc dầu khoa học và kỹ thuật ngày nay rất tiến bộ, nhưng vẫn chưa đưa ra một tin tức nào về thế giới sau khi chết. Theo Mật Tông Tây Tạng cái chết gồm có hai tiến trình : 1/ Sự tan rã bên ngoài, 2/ Sự tan rã bên trong.

Tây Tạng Sinh Tử Kỳ Thư (Bardo Thodol) là một cuốn sách phổ biến của người Tây Tạng viết về cái chết. Xin giới thiệu phần 1 cho những người hữu duyên. Mọi sai sót là lỗi của người thực hiện, xin hồi hướng công đức cho tất cả chúng sanh, mong họ thoát khỏi mọi nỗi khổ.

Các bạn download cuốn sách ở địa chỉ sau:
(Theo HTT)

Chùm ảnh: Tu viện Labrang, Tây Tạng

Tu viện Labrang, tọa lạc tại thị trấn Xiahe, Trung Quốc, là một trong 6 tu viện chính của tông phái Mũ Vàng của Phật giáo Tây Tạng. Labrang, do đại sư Jamyang Zhaypa, Ngawang Tsondru đệ nhất thành lập năm 1709, là tu viện quan trọng nhất của Phật giáo Tây Tạng ở ngoài khu tự trị Tây Tạng.
tuvien_01.jpg
tuvien_02.jpg

ĐÀNG BỐ (Bát Thuần Đòai 4)

Thanh Pali
Mới hơn 8 giờ sáng, má tôi gõ cửa phòng: “Thanh ơi! Có thằng N… lại kiếm đó nha!” Đang chu du nơi trung giới, tiếng gõ cửa và tiếng gọi của má tôi làm thễ xác giật mình thảng thốt, tim đập thình thình. Cảnh giới ảo mờ dần rồi mất hẳn… Tiếng đập cửa của má tôi vẫn tiếp tục. Tôi dạ một tiếng cho bà già yên tâm rồi lồm cồm bò dậy. “Cái thằng già chết tiệt, đến đúng lúc phá vỡ cuộc trò chuyện thú vị của mình với các vị tiền bối… Thiệt là…” tôi rủa thầm rồi bước ra sau rửa mặt. Dạo này tôi hay lấy đêm làm ngày và lấy ngày làm đêm. Thức gần trắng đêm, nếu hết công phu thì chuyển sang đọc kinh sách, hết kinh sách lại chuyển sang nnghiền ngẫm mấy chữ phù, gần 5 giờ sáng khi thiên hạ dậy tập thễ dục thì mình lại lăn đùng ra ngủ. Xếp mình thở chừng ba hơi với câu chú hộ thân “Khai thần chú án ngũ chi, Thanh xích Huỳnh bạch Hổ…” thì tôi thăng qua trung giới. Có khi mở mắt tỉnh dậy, không biết hiện tại là ban ngày hay ban đêm.