Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2010

KẺ PHẢN ĐỒ (Bát Thuần Đòai 8)

Thanh Pali
Vào thập niên 80, người bà con của Thầy có giao vài công đất ở gần núi ông Trịnh. Thầy trò hay rủ nhau, thay phiên lên ở đó, vừa trồng trọt hoa màu cải thiện đời sống, vừa có chỗ thanh tịnh luyện phù. Vì thấy khí hậu mát mẻ tốt tươi, mình âm thầm trồng một số ngãi nghệ để sau nầy xử dụng. Một số huynh đệ đã thấy mình tom ngãi vào những đêm trăng sáng. Họ có hỏi thầy sao mà thầy chỉ cho mình mà không chỉ cho họ? Thầy chỉ ậm ừ cho qua, nói là chỉ trồng làm thuốc, có vẻ ai nấy không tin… các huynh khác hỏi kêu mình chỉ thì mình nhớ lời Thầy Tư Ngỡi nói thác đi là không biết, có gì thì hỏi sư phụ, cứ vậy mà hai thầy trò pát xê qua lại… Từ đó huynh đệ có vẻ không tin và tỏ ý không ưa mình!... Thầy kêu đem xa xa ra mà trồng cho đừng ai để ý, chưa kịp di dời thì một hôm thấy mấy chậu ngãi bị đập nát luôn. Chiều hôm đó có một huynh đi cầu và tiểu ra máu, ôm bụng than Trời… Thầy sai chở đi trạm xá thì lại không có bịnh tình gì. Về sau huynh ấy tuy ăn nhiều mà lúc nào cũng ốm xanh lè, uống thuốc xổ lải thì không có chi hết. Thầy Tư liền cúng cho hoàn hồn và kêu xe cho về thành phố cho xong… Tai tiếng và lời đồn về mình càng lúc càng lan rộng, ngày kia học trò sư Bá cũng nghe, và nhứt định là sư Bá không bao giờ để yên vụ nầy. Mình có bàn với sư phụ hay là công khai đưa luôn ngãi nghệ vào môn phái và truyền bá cho chư huynh đệ cho xong. Thầy chỉ lắc đầu thở dài: Môn quy khó vượt. Những lời rỉ tai nhau về mình tới lúc đáng báo động. Nào là dùng tà ngãi hại huynh đệ, mê hoặc thầy, phá sư môn, giao du phái tà đạo. Năm ấy vì lý do an ninh văn hóa địa phương nên giỗ Tổ đã không Tổ chức ở nhà thầy như mọi khi. Các đệ tử đều được báo trước và tụ hội ở chỗ Sư Thúc làm giỗ Tổ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét