Thứ Tư, 10 tháng 2, 2010

BÙA YÊU HAY BÙA HẬN!(Bát Thuần Đòai 7)

Thanh Pali
Huynh Đạt là một người nhỏ con, nhưng lá gan huynh ta thì không nhỏ, huynh ấy từng vượt rào kẽm gai vô căn cứ quân sự đài ra đa của Mỹ để chôm đồ đem ra bán, kiếm tiền xài, sau thầy hay được quở trách, huynh ấy mới thôi. Con người đầu bự như vậy mà lại có lúc phải lụy vì tình mới lạ! Vào một buổi trưa hè, khi cả hai thầy trò Thanh đang ngồi cong lưng se nhang, huynh Đạt ôm cái xích lô cả sáng nay, về ghé thầy ăn cơm, rồi lăn ra bộ ván mà ngủ khò. Trong sự im lặng đó, chợt mình nghe có tiếng gọi: Phương Nam, Phương Nam… Giật mình ngó lại tụyệt không thấy ai, ngó qua thầy thì ổng đang dáo dác tìm kiếm, nhìn mình, mình lắc đầu. Lần nầy lại nghe rõ hơn: Phương Nam, coi chừng, phương… Thì ra đó chính là huynh Đạt trong lúc ngủ mê, đang mớ lập bập ra các âm thanh trên, sư phụ trang nhiêm định thần xếp bằng chiếu thẳng mục quang về phía vách tường phía nam, mình cũng bắt chước sư phụ ngó nghiêng 4 bề, tuyệt không thấy động tỉnh gì trên vách tường, ngoại trừ mấy con thằn lằn bò bò lại! Ổng hỏi nhỏ mình:
- Mày nghe thấy cái gì hôn?
- Dạ, đâu có gì đâu thầy! Huynh Đạt mớ ngủ mà!
- Tao biết là nó mớ, nhưng mà sợ là mấy ông thần mượn xác nó nhắc mình điều gì đó!
- Con không hiểu nam nam cái gì đó mà coi chừng, trong lòng con cũng bình thường thôi!
- Còn tao sao tự nhiên xót xa trong bụng quá. Không biết có chuyện gì nữa đây!
- Hay kêu Đạt dậy hỏi?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét