Hiển thị các bài đăng có nhãn Bát thuần đòai. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bát thuần đòai. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2010

HANG DÀI ( Bát Thuần Đòai 12)

Thanh Pali
Hang Dài. là 1 cái hang dài dài, độ sâu 20 mét, chiều ngang thì trong lòng hang rộng cỡ 3 mét, đây là hang cùng ngõ hẹp, đầu vô nhỏ, bụng phình ra, đuôi tóp lại như 1 con rắn vậy… Trên nóc hang cỡ 5 mét, là khe hở dài 2 mét hơn, ban ngày ánh sáng mặt Trời chiếu vô làm hang đủ sáng để sinh họat… Mà ngày nay đâu còn có ai dám ở mà sinh họat!... Mấy năm trước đây có 1 ông đạo không biết từ đâu tới, thấy hang nầy vừa ý nên ở lại hang mà tu niệm, nghe nói ông thuộc nhóm Tứ Ân Hiếu Nghĩa, vì thấy cuộc thế đảo điên nên mới về đây ẩn tu, đợi đền vàng gác ngọc lộ Thất Sơn, chừng ấy dời Núi Sam mà về chầu Ông Cấm! Dân ở đây mến mộ người tu hành nên có tới thăm hỏi và không hề khó dễ gì ông đạo… đôi ngày sau có người tới thăm, thấy trong hang im ắng quá, liền tự ý nhập động, mới thấy ông đạo tòng teng khỏi mặt đất, lưỡi le dài khõi cằm, 1 khúc tre rừng nằm giữa 2 vách hang, cái quần dài cột 1 ống vào cây tre, ống còn lại gút cổ ông đạo, xác ông cách mặt đất non 2 thước, gió lùa vào hang phất phơ qua lại như đang đùa!… Bà con la lên, nhà cầm quyền tới, điều tra sơ sài… ông đạo thất tình tự tử… là hết, kết thúc vụ án… vậy mà, năm sau… 1 ông Thầy Chùa không biết từ phương nào, hình như là… là ở miệt Trà Vinh lên, tới xem hang nầy và có ý muốn ngụ lại hang để tu niệm, bà con cảnh báo cái vụ ngày xưa năm trước cho ông nghe, ổng chỉ cười hiền hoà mà nói: “Tui là người tu hành, đâu có ai mà nỡ giết hại người không của cải, nắm người có tóc, chớ ai nắm kẻ trọc!” Chính quyền miền núi dạo ấy không khó gì, và cả ngày cũng không đại diện nào tới xua đuổi vị sư nầy, đêm ấy, bà con gần đó lao xao vì tin có vị Thầy Chùa ngủ trong cái động có người tự sát… Một đêm trôi qua bình yên cho dân miền núi… Nhưng không biết có phải như vậy với ông sư liều không? Nên tảng sáng cả làng đều kéo tới hang thăm hỏi, cảnh hồi năm trước diễn lại trước mắt họ lần nữa, có điều là thay diễn viên thôi! Xác vị thầy treo lơ lửng với cái cổ nghẹo sang 1 bên cứng đờ, mắt mở trừng trừng nhìn vào không gian không chớp, y trang vật dụng còn nguyên ngăn nắp, không có dấu xáo trộn, không có dấu xung đột… chính quyền 1 lần nữa lại điều tra, kỳ nầy kỹ hơn, lâu hơn, tuy nhiên không ai dám ở 1 mình trong hang,

Thứ Năm, 18 tháng 2, 2010

BẢY NGÀY TRÊN NÚI ( Bát Thuần Đòai 11)

Thanh Pali
Tôi cứ thức rồi mơ, mơ rồi lại thức như vậy là vì nghe Khánh ly kể chuyện kinh dị thần thọai của Trịnh Công Sơn từ cái máy cát xét để trên bàn, mấy cái nhạc nầy thì Sư Thúc mẫu thích nghe lắm, nghe đi nghe lại tới mòn lỗ tai cũng không chán!… cuối cùng thì 1 cái khăn ướt mát lạnh trên trán làm mình tỉnh hẳn dậy… Nghe trong người sao ê ẩm râm ran… Tiếng Sư Thúc mẫu vang vang: Ông ơi, chú Thanh tỉnh dậy rồi nè! Ra đây coi coi! Tiếng chân chạy bịch bịch từ trong ra, rồi Sư Thúc đứng trước mình, cười 1cái rất tươi: Sao hả mày? Còn nhớ gì hôn? Hay là tửng luôn rồi! Thầy Út ổng cõng mày về đó, ban đầu tao nghe Trời đánh 1 cái rầm rung rinh hết trơn, nên giựt mình dậy, ra trước coi thì thấy mày đi đâu mất tiêu… cứ tưởng là mày đi vệ sinh nên vô ngủ tiếp ai dè đâu vừa chợp con mắt là 15-20 phút sau có tiếng Thầy Út kêu tao ra phụ ổng đem mày vô nhà! Bộ hết chỗ đi cầu rồi sao mà ngứa chưn đi ra đó hả mày? Hình như Sư Thúc ổng biết hết trọi rồi, mà vì có vợ đứng đó nên ổng nói giỡn mà che lấp đi thôi! Mình cố ngồi dậy cười gượng, nụ cười chưa thành tiếng mà sao thấy tức ngực quá Trời… chợt chạnh lòng nhớ tới cô gái áo trắng nhảy tới ôm mình trước lúc sét nổ!
- Sư Thúc có nghe Thầy Út nói cô mặc áo trắng, cổ có sao hôn?
- Áo trắng với áo đen nào? Có 1 mình mày nằm xỉu xuôi cò ngoài đó, chớ còn có ai vô đây nữa mà hỏi? Nếu có ai nữa thì đã nghe Thầy Út ổng nói rồi! Mày có nói sảng hôn đó? Hay là tao nấu bí rợ cho mày ăn để tỉnh hồn vía nghen?
- Dạ con có thấy rõ ràng có 1 người nữa níu con lại mà? 1 cô cỡ 19-20 tuổi mặc áo tay dài màu trắng đó!
- Tao không tin mày nổi rồi… Nằm mơ tầm bậy tầm bạ thì có… Thôi dậy rồi tắm rửa, qua Thầy Út với tao, để mà cám ơn ổng cõng mày về…

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2010

ĐÊM KHÔNG NGỦ ĐƯỢC…(Bát Thuần Đòai 10)

Thanh Pali
… Trời lúc nầy ổng như đang tập thễ thao, thở ra từng cơn gió hù hù len qua vách núi và cành lá, mấy nhánh cây thâm thấp quất lá vào mặt mình chan chát, như muốn hỏi mình là ai mà giờ nầy dấn bước trong miền hoang vu nầy! Gió bổng chuyển chiều vì va vào vách núi, ngọn đuốc đang cầm phả lửa ngược vô mặt mình khiến râu ria cong queo, rát cả mặt. Trong bóng tối bị soi sáng bởi ánh đuốc, mấy bụi ngãi vằn như nhóm chân chạy qua lại vì mấy cơn gió vặn vẹo, hay là ngãi đang chào mình cũng nên! Còn mấy gộp đá trông chẳng thân thiện chút nào! Trong nữa tối nữa sáng, mấy cục đá núi nầy như bao khuôn mặt biểu lộ cảm xúc hằn học, trách móc, thách thức bước chân không giày dép của mình! Lờ mờ trước mặt vẫn phảng phất cái bóng trắng của người con gái khi hợp khi tan theo khói của ba nén nhang mình cầm trong tay… giờ nầy 3 ngày trước, mình còn đang ấm cúng ở Sài Gòn…
Xxxxxxxxxxxxxxxxxxx
- Thất Sơn bao nhiêu là huyền bí, ông đâu có lên đổi gió vài Bữa chơi mà về nói là: “Đâu có gì? Cũng như mấy mấy cái núi kia thôi!”
- Vậy chớ theo ông có cái gì là bí mật với bí hiểm? Tui ở với Sư Thúc tui cả tháng Trời đâu có thấy cái gì xuất hiện, ngoài mấy con chồn đi kiếm ăn buổi tối?
- Thì ông cứ vô trong mấy cái vạt trong, sâu sâu 1 chút, kiếm cái hang hay gộp nào luyện 1 mình chừng ít tháng rồi về hẳn biết!
- Bộ ở trõng có đền vàng gác ngọc như bên Bửu Sơn kỳ hương nói hả?
- Vàng ngọc thì tui chưa thấy, nhưng mà ông ngon thì vô hang ông hổ hay điện 13 ở đó thì biết!
- Hang ông hổ có gì ly kỳ chớ?

Thứ Hai, 15 tháng 2, 2010

LOẠI NGƯỜI GÌ ĐÂY?(Bát Thuần Đòai 9)

Thanh Pali
Thắm thoắt mà gần 3 tháng trôi qua từ khi bôn tẩu ngoài bổn môn, mình liền tự đi cùng khắp. Bất kỳ nơi nào nghe tiếng thầy bà hay có ma quái ra làm sao, rốt lại thực ít, hư nhiều. Ra là mỗi thầy tuy học bá môn mà chỉ thạo 1, 2 món làm gốc, còn ma nó muốn bắt thì cũng lựa mặt người. Lắm thầy thì lại nhiều ma, mình thấy vậy cũng suy tư ngoài sự ấy còn gì lạ lùng trong nhân gian nầy không ta? Hay số thầy và số ma cũng xêm xêm nhau thôi? Vào một buổi trưa đang cùng ngồi vỉa hè, xực hủ tiếu chay cùng huynh Bửu Sơn, bổng có một thím mừng rỡ chạy vào, miệng nói lia lịa như là tâm sự để chờ tới mấy kiếp rồi:
- May quá! Lạy Trời lạy Phật! Tui đi cùng hết kiếm cậu mà may nhờ ông bà độ cho mới gặp cậu ngồi đây. Tính lại nhà cậu, mà sợ ông bà già cậu hỏi thì không biết sao mà nói. Cậu Hai ơi, làm ơn làm phước coi giùm tui ông xã tui sao mà cái bụng ổng chang bang luôn, mà hổm nay có ăn uống gì đâu nè? Mỗi ngày ổng xổ ra cả chục lít nước, cái bụng sao càng ngày càng lớn như cái trống chầu, còn làm ăn gì được nữa.
Lúc ấy mặt mày Bủu Sơn bổng nhăn nhó lại y như… ông già 80 tuổi, cất giọng khàn khàn bảo:

Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2010

KẺ PHẢN ĐỒ (Bát Thuần Đòai 8)

Thanh Pali
Vào thập niên 80, người bà con của Thầy có giao vài công đất ở gần núi ông Trịnh. Thầy trò hay rủ nhau, thay phiên lên ở đó, vừa trồng trọt hoa màu cải thiện đời sống, vừa có chỗ thanh tịnh luyện phù. Vì thấy khí hậu mát mẻ tốt tươi, mình âm thầm trồng một số ngãi nghệ để sau nầy xử dụng. Một số huynh đệ đã thấy mình tom ngãi vào những đêm trăng sáng. Họ có hỏi thầy sao mà thầy chỉ cho mình mà không chỉ cho họ? Thầy chỉ ậm ừ cho qua, nói là chỉ trồng làm thuốc, có vẻ ai nấy không tin… các huynh khác hỏi kêu mình chỉ thì mình nhớ lời Thầy Tư Ngỡi nói thác đi là không biết, có gì thì hỏi sư phụ, cứ vậy mà hai thầy trò pát xê qua lại… Từ đó huynh đệ có vẻ không tin và tỏ ý không ưa mình!... Thầy kêu đem xa xa ra mà trồng cho đừng ai để ý, chưa kịp di dời thì một hôm thấy mấy chậu ngãi bị đập nát luôn. Chiều hôm đó có một huynh đi cầu và tiểu ra máu, ôm bụng than Trời… Thầy sai chở đi trạm xá thì lại không có bịnh tình gì. Về sau huynh ấy tuy ăn nhiều mà lúc nào cũng ốm xanh lè, uống thuốc xổ lải thì không có chi hết. Thầy Tư liền cúng cho hoàn hồn và kêu xe cho về thành phố cho xong… Tai tiếng và lời đồn về mình càng lúc càng lan rộng, ngày kia học trò sư Bá cũng nghe, và nhứt định là sư Bá không bao giờ để yên vụ nầy. Mình có bàn với sư phụ hay là công khai đưa luôn ngãi nghệ vào môn phái và truyền bá cho chư huynh đệ cho xong. Thầy chỉ lắc đầu thở dài: Môn quy khó vượt. Những lời rỉ tai nhau về mình tới lúc đáng báo động. Nào là dùng tà ngãi hại huynh đệ, mê hoặc thầy, phá sư môn, giao du phái tà đạo. Năm ấy vì lý do an ninh văn hóa địa phương nên giỗ Tổ đã không Tổ chức ở nhà thầy như mọi khi. Các đệ tử đều được báo trước và tụ hội ở chỗ Sư Thúc làm giỗ Tổ.

Thứ Tư, 10 tháng 2, 2010

BÙA YÊU HAY BÙA HẬN!(Bát Thuần Đòai 7)

Thanh Pali
Huynh Đạt là một người nhỏ con, nhưng lá gan huynh ta thì không nhỏ, huynh ấy từng vượt rào kẽm gai vô căn cứ quân sự đài ra đa của Mỹ để chôm đồ đem ra bán, kiếm tiền xài, sau thầy hay được quở trách, huynh ấy mới thôi. Con người đầu bự như vậy mà lại có lúc phải lụy vì tình mới lạ! Vào một buổi trưa hè, khi cả hai thầy trò Thanh đang ngồi cong lưng se nhang, huynh Đạt ôm cái xích lô cả sáng nay, về ghé thầy ăn cơm, rồi lăn ra bộ ván mà ngủ khò. Trong sự im lặng đó, chợt mình nghe có tiếng gọi: Phương Nam, Phương Nam… Giật mình ngó lại tụyệt không thấy ai, ngó qua thầy thì ổng đang dáo dác tìm kiếm, nhìn mình, mình lắc đầu. Lần nầy lại nghe rõ hơn: Phương Nam, coi chừng, phương… Thì ra đó chính là huynh Đạt trong lúc ngủ mê, đang mớ lập bập ra các âm thanh trên, sư phụ trang nhiêm định thần xếp bằng chiếu thẳng mục quang về phía vách tường phía nam, mình cũng bắt chước sư phụ ngó nghiêng 4 bề, tuyệt không thấy động tỉnh gì trên vách tường, ngoại trừ mấy con thằn lằn bò bò lại! Ổng hỏi nhỏ mình:
- Mày nghe thấy cái gì hôn?
- Dạ, đâu có gì đâu thầy! Huynh Đạt mớ ngủ mà!
- Tao biết là nó mớ, nhưng mà sợ là mấy ông thần mượn xác nó nhắc mình điều gì đó!
- Con không hiểu nam nam cái gì đó mà coi chừng, trong lòng con cũng bình thường thôi!
- Còn tao sao tự nhiên xót xa trong bụng quá. Không biết có chuyện gì nữa đây!
- Hay kêu Đạt dậy hỏi?

Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2010

BÍ KÍP CỦA LÒNG TÔI (BÁT THUẦN ĐOÀI 5)

Thanh Pali
Một chiều cuối tháng chạp, vừa cơm nước xong, chưa kịp rửa miệng là huynh Bửu Sơn ơi ới ngoài cửa: Thanh ơi. có vụ nầy MỚI nè! (lạy Trời, chắc có con ma tà nào mới nữa rồi!). Gì vậy ông?
- “Hồi trưa nầy tui ghé Chùa Huệ Lâm thấy có bán 1 cuốn kinh có vẻ bùa, dạy làm phép tùm lum!”
- Trời ơi, đã quá, ông có mua chưa?
- Tiền đâu mà mua! Mà ở đó chỉ có bán 1 cuốn thôi hà!
- Tui cũng hết tiền rồi, hay là ông dẫn tui tới coi cho biết đi!
- Rồi, khỏi lấy xe, đi chung xe tui luôn! Lẹ để người ta đóng cửa!
Tôi quơ cái áo “ba đời suy” cài đại vài nút rồi 2 thằng “dông” lẹ tới Chùa
… vị ni Sư già với tấm lòng Đại từ bi, mở tủ “Tàng kinh các” , lấy quyển kinh đưa tận tay tôi, tôi run run lẩm nhẩm tựa đề “MẠT PHÁP NHỨT TỰ KINH” rồi hồi hộp giở ra coi… đóng 4 cây cọc gỗ táo… Ngồi trên bụng niệm chú… cái lưỡi… BỘT LỔ ÚM… (lật lật tiếp)… lấy bông sen… Thiên thần tới… các ác quỉ đều tự bỏ chạy… (lật nữa)… ấn nầy in ở… Bay lên không trung… chày tự nhúc nhích… TRỜI ƠI, đã quá! Vỏ lâm bí kíp đây rồi, ông ơi! Tôi và Bửu Sơn thèm thiếu điều giựt sách mà chạy! (vì 2 thằng đâu có xu nào dính túi mà mua.)
Trên đường về, 2 đứa lo bàn vụ nhịn ăn, nhịn…, làm sao đủ tiền mua, không thì chúng mua mất! Đặc biệt là mình dấu Sư phụ, luyện thành rồi, biểu diễn cho ổng lé mắt luôn! Tối đó lòng nôn nao, nhớ tới cuốn kinh, không ngủ được… 11 giờ trưa hôm sau, cũng lại vào lúc 2 thầy trò tính ăn cơm, lại có chuyện! Ông tám Tấn ở xóm trên, kéo con gái ổng vô, mặt mày cô ta một đống như bị tình phụ!...
- Thầy Tư ơi, làm ơn coi giùm sao nó khờ đeo, hàng hụi vòng vàng gì mất ráo trọi rồi, mà sao hỏi gì nó cũng không chịu nói!...

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010

ĐÀNG BỐ (Bát Thuần Đòai 4)

Thanh Pali
Mới hơn 8 giờ sáng, má tôi gõ cửa phòng: “Thanh ơi! Có thằng N… lại kiếm đó nha!” Đang chu du nơi trung giới, tiếng gõ cửa và tiếng gọi của má tôi làm thễ xác giật mình thảng thốt, tim đập thình thình. Cảnh giới ảo mờ dần rồi mất hẳn… Tiếng đập cửa của má tôi vẫn tiếp tục. Tôi dạ một tiếng cho bà già yên tâm rồi lồm cồm bò dậy. “Cái thằng già chết tiệt, đến đúng lúc phá vỡ cuộc trò chuyện thú vị của mình với các vị tiền bối… Thiệt là…” tôi rủa thầm rồi bước ra sau rửa mặt. Dạo này tôi hay lấy đêm làm ngày và lấy ngày làm đêm. Thức gần trắng đêm, nếu hết công phu thì chuyển sang đọc kinh sách, hết kinh sách lại chuyển sang nnghiền ngẫm mấy chữ phù, gần 5 giờ sáng khi thiên hạ dậy tập thễ dục thì mình lại lăn đùng ra ngủ. Xếp mình thở chừng ba hơi với câu chú hộ thân “Khai thần chú án ngũ chi, Thanh xích Huỳnh bạch Hổ…” thì tôi thăng qua trung giới. Có khi mở mắt tỉnh dậy, không biết hiện tại là ban ngày hay ban đêm.

Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2010

MA THẦN VÒNG (Bát Thuần Đòai 3)

Thanh Pali
Đã hơn 1 giờ khuya. Trời oi bức lạ thường. Công phu thường lệ xong, tôi nằm xuống mà dỗ ngủ hoài không được. Miệng cứ cố nhẩm niệm: “Khai thần chú Án ngũ chi, Thanh Xích Huỳnh Bạch Hổ…” không biết bao nhiêu lần mà con mắt cứ mở thao láo. Bổng… chiếc chiếu tôi đang nằm bị trì xuống phía dưới chân như có ai đang chằng kéo. Tôi bực mình đưa mắt nhìn xuống thì… Trời đất ơi! Dưới ánh đèn dầu leo lét phía trên kệ, một bóng người ngồi chồm hổm, mái tóc dài phủ xuống kín mặt. Giữa mái tóc ấy, một cái lưỡi màu đỏ thò ra ngoe nguẩy… rồi bất chợt cái lưỡi ấy vươn dài thượt đến giữa hai bắp đùi của tôi… lạnh ngắt… Cái lưỡi tiếp tục vươn tới cổ tôi… Sư phụ ơi!... Tôi ngồi bật dậy như cái lò xo. Ánh đèn dầu trên kệ vẫn cứ chiếu le lói nhợt nhạt… Ủa, đâu có ai!… Từng cơn lạnh chạy lên chạy xuống trong xương sống, tay chân tôi run lẩy bẩy, mồ hôi tuôn ướt cả người…
Boong… Boong… chuông đồng hồ điểm lên hai tiếng làm tôi giật thót người một lần nữa. Đã 2 giờ khuya rồi… Nãy giờ mình mơ hay tỉnh vậy cà! Rõ ràng mình thấy mà! Hay là… Nó? Trời ơi vậy là nguy rồi… Nỗi sợ tràn ngập thân thễ, tôi cố trấn tĩnh đưa tay quơ tìm gói thuốc lá… Ui Trời! Ngoài khe cửa một sợi dây dài đang ngoe nguẩy, đầu dây thò vào phòng tôi được một khúc… Đúng nó rồi, thòng lọng của Thần Vòng (!!!). Tôi lập tức phản xạ nhanh đến không ngờ. Một tay bắt ấn hộ thân, tay kia tôi chụp cái gối mây lót đầu nằm dồn hết sức đập mạnh vào sợi dây di động… “Bụp”

Thứ Năm, 28 tháng 1, 2010

NGÀY GIỖ TỔ (Bát Thuần Đòai 2)

Thanh Pali
Hơn 5 giờ chiều, Trời nhá nhem tối. Hai thầy trò ôm đầu gối ngồi hút thuốc trên sạp phơi nhang trước nhà. Mùa này muỗi đâu mà nhiều quá. Bay từng cục vo tròn như mây đen trên đầu. Thầy Tư cữ sát sanh, chỉ thổi từng cụm khói thuốc xua muỗi. Vợ ổng te te từ trong nhà đi ra, vừa đập muỗi bồm bộp vừa la:
- Mô Phật. Con muỗi này bự như con ruồi luôn... Mấy thầy trò ông ngồi đó hiến máu nhân đạo cho muỗi hả???
- Bà để tụi tui bàn cái vụ giỗ Tổ ngày mai đi! Làm ơn đi thâu tiền nhang cho tui nhờ.
- Ờ! Tui cũng muốn đi cho rồi, chớ cái nhà có bi lớn mà ở trõng tụi đệ tử ông cứ làm cọp làm beo tùm lum, nghe mệt quá! Nói rồi sư mẫu biến nhanh chóng ra ngoài cổng. Trong nhà vang lên tiếng khọt khẹt gầm gừ um sùm của các sư huynh đệ đang luyện võ cho bọn sơ học. Thỉnh thoảng ngoài này tôi lại nghe:
- Úi da! Sao gõ côn vô đầu tao mày?
- “Bạch Viên Hiến quả” mà sao đánh như xòe tay xin tiền vậy hả?
- Nói thiệt sư huynh đừng buồn! “Tảo địa cước” của sư huynh đá như... chó đái cột đèn vậy đó. (Dân giang hồ nói chuyện có “duyên” hết sức!) Mấy vụ ì xèo này Thầy Tư bỏ ngoài tai. Chắc là ổng đang lo cái vụ cúng Tổ ngày mai. Ngoài các Sư Thúc, Bá tới như mọi năm còn có thêm một nhân vật tầm cỡ mới. Đó là Thầy Tư Ngỡi từ Định Quán về. Đây là một tay Thầy Ngãi có máu mặt từng ăn chung chạ với dân nuôi ma gà, ma xó miệt rừng rú miền Đông. Không mời thì kỳ, mời thì lại lo ổng thử nghề bậy bạ coi bùa với ngãi cái nào cao hơn!!!

Thứ Năm, 21 tháng 1, 2010

Quẻ Bát Thuần Đoài (Bát thuần đòai 1)

Thanh Pali
Năm một ngàn chín trăm... Hồi đó, thần tượng Lý Tiểu Long đã đổ bộ vô mấy rạp Cine ở Sài Gòn với Liên Hoàn Tam Cước, Bát Cước... vô hình chung làm thế công việc “bứng răng” cho mấy cậu thanh thiếu niên ở Xóm Giá. Vì y nào cũng nghĩ mình là Lý Tam Cước chứ không chịu làm Vương Vũ hay Địch Long, cũng chẳng có người hùng nào chịu cô đơn như Hắc Danh Đơn Trần Tinh? Bên cạnh họ Lý còn có cô Gia Hòa Công chúa Miêu Khả Tú... và gần chợ Bình Thới cũng có một cô Hòa Linh... Khả ái, con gái cưng của ông chủ lò bánh người Tàu. Nước da cô trắng ngần, hàng mi cong vút... sao mà giống y nữ tài tử họ Miêu vậy. Dạo đó, ở Bình Thới cũng có cỡ vài chục “Lý Tiểu Long” đem lòng ái mộ...
... Ngày mồng 5 tháng... Hồi đó, giữa lúc tôi định dừng tay xe nhang để đi ăn cơm trưa, bổng có người hớt hãi đi vội vào nhà Thầy Tư Nhang:
- Thầy Tư ơi! Thầy Tư.
Thầy Tư mặc tà lỏn, ở trần, đang đứng giữa sân phơi nhang làm công việc... Tè xuống lỗ cống tầy huầy, nghe tiếng gọi liền nheo mắt nhìn và rồi lật đật bước ra cổng. Ông khách Tàu đứng tuổi nói như phân bua vào tai thầy, rồi lại chắc lưỡi lắc đầu... Thầy Tư đứng im nghe rồi đăm chiêu, giây lát thầy nói:
- Rồi, nị cứ về đi, chút xíu tụi tui lại liền.
- Dạ dạ thầy làm ơn làm phước giúp giùm tui.
Y như lúc vô, ổng quay ra biến mất thật lẹ. Thầy Tư vừa rửa tay vừa nói:
- Thanh, mày bấm Mai Hoa Dịch cho tao một quẻ đi!
(Trời ơi, ba cái Hoa Mai “vịt” đực này nhức đầu gần chết, thôi mình chơi đại để ổng hổng cười mình!). Tôi bắt đầu tính: Ông tàu từ phía Tây tới thuộc Đoài, bữa nay thầy đứng ngay lỗ cống nước cũng là Đoài, vậy là... Bát Thuần Đoài thầy ơi!