Thanh Pali
Năm một ngàn chín trăm... Hồi đó, thần tượng Lý Tiểu Long đã đổ bộ vô mấy rạp Cine ở Sài Gòn với Liên Hoàn Tam Cước, Bát Cước... vô hình chung làm thế công việc “bứng răng” cho mấy cậu thanh thiếu niên ở Xóm Giá. Vì y nào cũng nghĩ mình là Lý Tam Cước chứ không chịu làm Vương Vũ hay Địch Long, cũng chẳng có người hùng nào chịu cô đơn như Hắc Danh Đơn Trần Tinh? Bên cạnh họ Lý còn có cô Gia Hòa Công chúa Miêu Khả Tú... và gần chợ Bình Thới cũng có một cô Hòa Linh... Khả ái, con gái cưng của ông chủ lò bánh người Tàu. Nước da cô trắng ngần, hàng mi cong vút... sao mà giống y nữ tài tử họ Miêu vậy. Dạo đó, ở Bình Thới cũng có cỡ vài chục “Lý Tiểu Long” đem lòng ái mộ...
... Ngày mồng 5 tháng... Hồi đó, giữa lúc tôi định dừng tay xe nhang để đi ăn cơm trưa, bổng có người hớt hãi đi vội vào nhà Thầy Tư Nhang:
- Thầy Tư ơi! Thầy Tư.
Thầy Tư mặc tà lỏn, ở trần, đang đứng giữa sân phơi nhang làm công việc... Tè xuống lỗ cống tầy huầy, nghe tiếng gọi liền nheo mắt nhìn và rồi lật đật bước ra cổng. Ông khách Tàu đứng tuổi nói như phân bua vào tai thầy, rồi lại chắc lưỡi lắc đầu... Thầy Tư đứng im nghe rồi đăm chiêu, giây lát thầy nói:
- Rồi, nị cứ về đi, chút xíu tụi tui lại liền.
- Dạ dạ thầy làm ơn làm phước giúp giùm tui.
Y như lúc vô, ổng quay ra biến mất thật lẹ. Thầy Tư vừa rửa tay vừa nói:
- Thanh, mày bấm Mai Hoa Dịch cho tao một quẻ đi!
(Trời ơi, ba cái Hoa Mai “vịt” đực này nhức đầu gần chết, thôi mình chơi đại để ổng hổng cười mình!). Tôi bắt đầu tính: Ông tàu từ phía Tây tới thuộc Đoài, bữa nay thầy đứng ngay lỗ cống nước cũng là Đoài, vậy là... Bát Thuần Đoài thầy ơi!
- Thầy Tư ơi! Thầy Tư.
Thầy Tư mặc tà lỏn, ở trần, đang đứng giữa sân phơi nhang làm công việc... Tè xuống lỗ cống tầy huầy, nghe tiếng gọi liền nheo mắt nhìn và rồi lật đật bước ra cổng. Ông khách Tàu đứng tuổi nói như phân bua vào tai thầy, rồi lại chắc lưỡi lắc đầu... Thầy Tư đứng im nghe rồi đăm chiêu, giây lát thầy nói:
- Rồi, nị cứ về đi, chút xíu tụi tui lại liền.
- Dạ dạ thầy làm ơn làm phước giúp giùm tui.
Y như lúc vô, ổng quay ra biến mất thật lẹ. Thầy Tư vừa rửa tay vừa nói:
- Thanh, mày bấm Mai Hoa Dịch cho tao một quẻ đi!
(Trời ơi, ba cái Hoa Mai “vịt” đực này nhức đầu gần chết, thôi mình chơi đại để ổng hổng cười mình!). Tôi bắt đầu tính: Ông tàu từ phía Tây tới thuộc Đoài, bữa nay thầy đứng ngay lỗ cống nước cũng là Đoài, vậy là... Bát Thuần Đoài thầy ơi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét