Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2010

MA THẦN VÒNG (Bát Thuần Đòai 3)

Thanh Pali
Đã hơn 1 giờ khuya. Trời oi bức lạ thường. Công phu thường lệ xong, tôi nằm xuống mà dỗ ngủ hoài không được. Miệng cứ cố nhẩm niệm: “Khai thần chú Án ngũ chi, Thanh Xích Huỳnh Bạch Hổ…” không biết bao nhiêu lần mà con mắt cứ mở thao láo. Bổng… chiếc chiếu tôi đang nằm bị trì xuống phía dưới chân như có ai đang chằng kéo. Tôi bực mình đưa mắt nhìn xuống thì… Trời đất ơi! Dưới ánh đèn dầu leo lét phía trên kệ, một bóng người ngồi chồm hổm, mái tóc dài phủ xuống kín mặt. Giữa mái tóc ấy, một cái lưỡi màu đỏ thò ra ngoe nguẩy… rồi bất chợt cái lưỡi ấy vươn dài thượt đến giữa hai bắp đùi của tôi… lạnh ngắt… Cái lưỡi tiếp tục vươn tới cổ tôi… Sư phụ ơi!... Tôi ngồi bật dậy như cái lò xo. Ánh đèn dầu trên kệ vẫn cứ chiếu le lói nhợt nhạt… Ủa, đâu có ai!… Từng cơn lạnh chạy lên chạy xuống trong xương sống, tay chân tôi run lẩy bẩy, mồ hôi tuôn ướt cả người…
Boong… Boong… chuông đồng hồ điểm lên hai tiếng làm tôi giật thót người một lần nữa. Đã 2 giờ khuya rồi… Nãy giờ mình mơ hay tỉnh vậy cà! Rõ ràng mình thấy mà! Hay là… Nó? Trời ơi vậy là nguy rồi… Nỗi sợ tràn ngập thân thễ, tôi cố trấn tĩnh đưa tay quơ tìm gói thuốc lá… Ui Trời! Ngoài khe cửa một sợi dây dài đang ngoe nguẩy, đầu dây thò vào phòng tôi được một khúc… Đúng nó rồi, thòng lọng của Thần Vòng (!!!). Tôi lập tức phản xạ nhanh đến không ngờ. Một tay bắt ấn hộ thân, tay kia tôi chụp cái gối mây lót đầu nằm dồn hết sức đập mạnh vào sợi dây di động… “Bụp”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét