Thứ Tư, 30 tháng 11, 2011

Howard Schultz: Con đường trở thành CEO số 1 thế giới năm 2011

Tạp chí Fortune đã bầu chọn Howard Schultz, CEO của Tập đoàn cà phê Starbucks, là “CEO số 1 thế giới năm 2011”.

Howard Schultz: Tay trắng làm nên cơ đồ

Hàng năm Tạp chí Fortune nổi tiếng của Mỹ đều chọn ra các doanh nhân, các CEO nổi tiếng thế giới để tôn vinh những người quản lý kinh doanh sáng tạo, tài ba trong tình hình khó khăn.

Không ai ngờ rằng một cậu bé sinh trưởng từ gia đình nghèo khó ở thị trấn Brooklyn thành phố New York (Mỹ) giờ đây đã trở thành nhà tỷ phú,  Chủ tịch kiêm CEO của Tập đoàn cà phê lớn nhất thế giới Starbucks.


Howard Schultz  sinh ngày 19/7/1953. Khi còn nhỏ gia đình nghèo khó, nên cậu bé luôn mơ ước có được “Quả cầu thủy tinh ước gì được nấy” để trở nên giàu có. Nhưng mơ ước vẫn chỉ là mơ ước và cậu lại trở về với cuộc sống thực tế của gia đình nghèo. Vì vậy, cậu ra sức làm việc giúp gia đình và miệt mài học tập. Những cố gắng của cậu đã được báo đáp khi ước nguyện đầu tiên của cậu là thi đỗ vào Trường đại học Michigan. Tốt nghiệp đại học, cậu tự xoay sở đi tìm việc làm. Năm 1975, Howard Schultz xin vào Công ty Xerox làm việc. Sau 7 năm, Schultz lẹt đẹt chỉ là nhân viên quèn, tương lai chưa thấy gì sáng sủa. Tình cờ năm 1982, Schultz vào làm việc cho Starbucks, ông chủ có cảm tình với chàng thanh niên nhanh nhẹn, sống sắng này và ngay lập tức bổ nhiệm anh làm Trưởng phòng tiếp thị và bán lẻ. Vận mệnh đã đưa anh tới công ty này và kể từ đây cuộc đời của Schultz sang một bước ngoặt mới, đồng thời  sự nghiệp của Starbucks cũng từ đó được lột xác.

Tiền thân của Starbucks là quán cà phê nhỏ lẻ do ba nhà khoa học là Giáo sư Anh ngữ Baldwin, Giáo sư lịch sử  Zev Siegl và nhà văn Gordon Bowker sáng lập ngày 30/3/1971 tại Seattle, với sự tài trợ của ông chủ kinh doanh cà phê Alfred Peet. Mục tiêu của họ lúc đầu không phải là kinh doanh mà chỉ là nơi tụ tập, hội họp bạn bè trong ngày Thứ Bảy, Chủ Nhật.

Kể từ khi Schultz tới làm việc, cửa hàng cà phê nhỏ bé dần dần phát triển thành công ty kinh doanh cà phê hạt cũng như mở thêm  nhiều quán bán lẻ cà phê cho khách hàng tới thưởng thức. Cuối năm 1982, khi Schultz 28 tuổi, anh đã được bổ nhiệm làm Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị.

Sau thời gian có kinh nghiệm cũng như có mạng lưới khách hàng rộng rãi và tài chính cho phép, năm 1986 Schultz đã tách ra mở quán cà phê riêng của mình. Năm 1987, Schultz mua lại toàn bộ Công ty cà phê Starbucks và chỉ sau một thời gian, tức năm 1992, Starbucks lên sàn giao dịch tại Thị trường chứng khoán New York.

Dưới sự chỉ đạo tài ba của ông chủ Schultz, kể từ đó Starbucks bắt đầu nổi tiếng khắp nước Mỹ và Canada, đồng thời trở thành một Tập đoàn hùng mạnh. Vào giữa những năm 1990, Starbucks bắt đầu vươn xa ra khỏi nước Mỹ và Canada ra toàn cầu.

Tập đoàn Starbucks chẳng những kinh doanh cà phê mà còn mở rộng sang nhiều lĩnh vực khác. Lúc đầu là cà phê uống, cà phê hạt, cà phê chế biến, cà phê gói... Tiếp đó cà phê kèm với các loại bánh điểm tâm buổi sáng, dần mở rộng sang lĩnh vực khác như “cà phê âm nhạc”, “cà phê phim ảnh”, “cà phê đọc sách”, quán cà phê với các loại kem nổi tiếng,  “cà phê internet” theo sở thích của khách hàng và nhu cầu xã hội các nước.

Giờ đây Starbucks đã trở thành tập đoàn cà phê hàng đầu thế giới với 17.009 cửa hiệu rải khắp 55 nước và vùng lãnh thổ trên thế giới - trong đó 11.000 quán ở Mỹ, 1.000 quán ở Canada và 150 quán ở Thổ Nhĩ Kỳ với hơn 25.000 nhân viên. Năm 1999, Starbucks chiếm lĩnh được thị trường Trung Quốc và đã làm thay đổi sở thích của người dân xứ sở “trà Tàu”: từ uống trà sang uống cà phê của Starbucks. Hiện nay Trung Quốc trở thành thị trường tiêu thụ lớn nhất của Starbucks ở hải ngoại.

Trong mấy năm qua, Howard Schultz đều được các tạp chí như nổi tiếng như “Forbes”, “Fortune” vinh danh trên Bảng vàng các CEO tài ba. Năm 2011, Howard Schultz được Tạp chí “Fortune” vinh danh là CEO số 1 toàn cầu vì trong tình hình kinh tế khó khăn mà Starbucks của Howard Schultz vẫn phát triển ngoạn mục, như năm 2009 và 2010, Starbucks đã mở thêm 900 quán cà phê ở nước ngoài.

Thưởng thức vị đắng, vị ngọt mát, vị thơm của cà phê Starbucks khiến chủ doanh nghiệp tỉnh táo hơn, sáng suốt hơn để nghĩ ra các kế sách kinh doanh trong thời buổi khó khăn hiện nay.

Theo tamnhin

Những nhà đầu tư vĩ đại nhất thế giới: William J. O'Neil


William_J_ONeil.gifWilliam J. O'Neil

Sinh năm 1933 tại Oklahoma City, Oklahoma

Công ty:
    * Hayden, Stone & Company
    * William O'Neil & Company, Inc.
    * O'Neil Data Systems, Inc.
    * Investor's Business Daily

Thành tích nổi bật: Bill O'Neil là một nhà môi giới chứng khoán hàng đầu, một nhà đầu tư cổ phiếu theo chiến lược tăng trưởng, CANSLIM, tác giả và là người sáng lập ra tạp chí tài chính Investor's Business Daily, là một địch thủ đáng gờm của tờ Nhật báo phố Wall.

Tiểu sử cá nhân:

Bill O'Neil học chuyên ngành quản trị kinh doanh tại đại học Southern Methodist University, nhận bằng cử nhân năm 1955. Sau khi rời quân ngũ năm 1958, ông khởi nghiệp với vị trí một nhân viên môi giới chứng khoán cho công ty Hayden, Stone & Company và phát triển một chiến lược đầu tư (CANSLIM), chiến lược đã giúp ông trở thành nhân viên môi giới xuất sắc nhất của công ty này.

Những thành công trong công việc môi giới cũng như đầu tư tài chính đã đưa ông đến quyết  định thành lập một công ty môi giới, William O'Neil & Co., Inc, năm 1963. Ở độ tuổi 30, O'Neil trở thành người trẻ nhất từng mua một chỗ trong sàn giao dịch chứng khoán New York (NYSE).

Năm 1983, O'Neil lập ra tờ nhật báo tài chính quốc gia với tên gọi là Investor's Daily, sau này trở thành tờ Investor's Business Daily vào năm 1991. Hiện nay, ông vẫn là CEO của William O'Neil & Co., là chủ tịch và chủ bút của tờ Investor's Business Daily, ngoài ra còn thường xuyên viết và giảng bài về các chủ đề liên quan đến đầu tư trên khắp nước Mỹ.

Phong cách đầu tư

O'Neil kết hợp giữa các chiến lược định tính và định lượng trong triết lý đầu tư hướng kết quả của mình. Nói ngắn gọn, kiểu đầu tư của ông là chỉ tìm kiếm những cổ phiếu tăng trưởng có tiềm năng tăng giá nhanh nhất kể từ thời điểm mua vào.

Về cơ bản, phương châm của Bill O'Neil là "mua con mạnh, bán con yếu". Tiêu chí của ông trong việc xác định cổ phiếu sắp sửa "thăng thiên" được tóm tắt trong cụm từ viết tắt từ những chữ cái đầu tiên CANSLIM:

C - Current quarterly earnings per share: lợi nhuận trên đầu cổ phiếu của quý này phải tăng mạnh so với cùng kỳ năm trước (tối thiểu là 25%).

A - Annual earnings: lợi nhuận năm tăng với tốc độ tăng trưởng ghép tối thiểu là 25% trong vòng 5 năm qua(P/E không quan trọng, với những cổ phiếu này có thể vào khoàng 25 - 40).

N – New products, new management, and new highs: sản phẩm mới, đội ngũ quản lý mới, giá đạt những mốc cao mới. Đó là những cổ phiếu đáng quan tâm.

S – Supply and demand: cung và cầu, càng có ít cổ phiếu trên thị trường, thì sức mua sẽ càng đẩy giá lên cao hơn. Nên tìm những cổ phiếu chỉ có số lượng lưu hành khoảng 10 -12 triệu.

L – Leaders and laggards: những cổ phiếu dẫn đầu và những cổ phiếu ì ạch, giữ lại những cổ phiếu vượt trội so với thị trường và đẩy những cổ phiếu của các công ty hoạt động kém đi.

I – Institutional ownership: ủng hộ các công ty có sự đầu tư của các nhà đầu tư có tổ chức.

M – Market direction: theo sát chiều hướng biến động của thị trường

Tác phẩm:

     " How To Make Money In Stocks" (1988).
     "24 Essential Lessons For Investment Success"  (1999).
     "The Successful Investor" (2003).

Trích dẫn:

"Khi mà thị trườg có xu hướng đi theo hướng ngược lại với suy nghĩ của đa số mọi người thì tôi có thể nói, 95% những người mà bạn có thể nghe được trên truyền hình đang đưa ra những ý kiến cá nhân. Và các ý kiến cá nhân thì luôn là ... vô dụng còn thị trường thì đáng tin cậy hơn nhiều."

"Toàn bộ bí mật của chuyện thắng thua trên thị trường chứng khoán chỉ đơn giản nằm ở chỗ anh thua lỗ ít nhất có thể khi anh không đúng."

"Những cổ phiếu giá có vẻ cao và rủi ro đối với phần đông mọi người thường lại tăng cao hơn, còn những cổ phiếu giá có vẻ thấp thường lại hạ thấp hơn."

Điều gì làm nên lãnh đạo?

Lãnh đạo là cuộc hành trình khám phá. Lãnh đạo là biểu hiện của một người ở mức cao nhất của người ấy, với mục đích làm điều gì đó tốt đẹp hơn và phát triển tiềm năng của những người khác. Đó không phải là công việc đơn độc, mà là công việc hợp thâu năng lượng từ những người chung quanh.

Trong vòng 20 năm qua, việc nghiên cứu về lãnh đạo đã đưa tôi đến Rô-ma, Hy Lạp, Bắc Phi và Trung Đông, và những kinh văn cổ của Trung Quốc cũng như các ký tự cổ của Ai Cập. Từ các nghiên cứu này, tôi đã rút ra sáu kết luận về lãnh đạo:

1. Khác biệt giữa lãnh đạo và quản lý lớn hơn là khác biệt giữa hai nhóm kỹ năng.

Quản lý dựa trên mệnh lệnh và kiểm soát và sử dụng các tiến trình làm việc khoa học. Khoa học quản lý đến từ thời Cách mạng Kỹ nghệ, khi những đoàn nhân công thất học cần chỉ huy. Đằng khác, lãnh đạo tức là biểu hiện tinh thần của con người - nguồn thật của tuyệt vời. Chúng ta không thể dạy lãnh đạo theo cách ta dạy quản lý.

2. Quan tâm của chúng ta về lãnh đạo không phải là cơn sốt hay thời trang.

Lãnh đạo là một khái niệm đã được nghiên cứu hàng nghìn năm. Ta có thể thấy nó trong các kinh văn cổ từ Trung quốc đến Ai Cập. Chúng ta say mê khoa lãnh đạo vì nó là một phần của hiểu biết về bản tính con người chúng ta. Người ta biểu hiện tính lãnh đạo khi họ trình bày điểm tuyệt hảo của họ và của những người khác.

3. Để thành một lãnh đạo, trước hết bạn phải hiểu chính bạn.

Chẳng có hai người nào biểu hiện tính lãnh đạo giống nhau. Mỗi người chúng ta là một lãnh đạo đặc biệt. Vì vậy, ta sẽ thất bại nếu cứ cố sắp khoa lãnh đạo ngăn nắp vào trong cái hộp.

leadership_global

4. Lãnh đạo không đặt căn bản trên địa vị hay chức vị.

Tính lãnh đạo phát ra từ bất kỳ người nào có khả năng và được khuyến khích để biểu hiện chính mình trong khi làm việc có mục đích và ý nghĩa. Như là một xã hội, chúng ta phải lìa xa khái niệm rằng các giám đốc công ty là những người có tầm nhìn với những tư tưởng chuyển hóa. Chúng ta phải chuyển từ tình trạng lệ thuộc sang tình trạng tham gia, trong đó mọi người dùng năng lực và tiềm lực riêng của mình để phục vụ và làm tròn mục đích.

Lãnh đạo là một trình tự trong đó những người lãnh đạo và những người đi theo cùng hoạt động để đạt các mục tiêu chung. Chúng ta đều là người lãnh đạo và người đi theo vào những lúc khác nhau. “Đi theo” không phải là một vai trò thụ động. Người đi theo bảo đảm là người lãnh đạo theo đuổi mục đích.

5. Tính lãnh đạo không thể đạt được trong cô lập.

Người ta biểu hiện tính lãnh đạo khi họ hành động như là một bộ phận của một toàn thể, và tính năng này hoạt động tốt nhất khi cơ cấu tổ chức dạng mạng lưới thay thế cơ cấu đẳng cấp. Điều quan trọng là các cá nhân trong tổ chức cùng nhau phát triển, và tổ chức được đối xử như là một sinh vật có hít thở. Tính lãnh đạo cần môi trường thích ứng để nẩy nở.

6. Tính lãnh đạo phải có ưu tiên hơn quản lý trong thế giới thay đổi nhanh chóng ngày nay. 

Quản lý sống mạnh trong môi trường ổn định và cơ cấu đẳng cấp. Nhưng chúng ta đang sống trong một thế giới thay đổi liên tục, và chúng ta phải “viết luật mới.” Tính lãnh đạo sẽ ở ngay tại tâm điểm của tất cả cố gắng của chúng ta trong việc cải thiện tổ chức và thế giới. Tính lãnh đạo sẽ đòi hỏi can đảm–đó là cốt lõi của lãnh đạo.

Bạn có đang biểu hiện tiềm năng lãnh đạo của bạn? Hãy xem lại đời sống của bạn ở sở làm, ở nhà, và trong các sinh hoạt xã hội. Bạn là lãnh đạo hay chỉ thuần túy là một quản lý? Bạn có đang phát triển các kỹ năng lãnh đạo của bạn và sử dụng chúng để cải thiện tổ chức của bạn và cuộc đời riêng của bạn?
Hãy nhớ: Lãnh đạo là một hành trình, không phải là điều bạn có thể học trong một khóa học năm ngày. Lãnh đạo đòi hỏi thời gian và suy tưởng.

Theo dotchuoinon/USA Today

Rất thành công và thành công là cả một sự khác biệt lớn (P.2)

Đây là phần hai của chùm bài viết về sự khác biệt giữa những người “rất thành công” và “thành công”. Trong phần một, chúng ta đã nói đến các giá trị cá nhân như: “ Sức mạnh của khao khát và tham vọng ”; “Nội lực mạnh”; “Tinh thần lạc quan”; “Nhìn thẳng vào sự thật cho dù là tàn nhẫn nhất”. 

Phần 1

Sau đây, Business World Portal xin giới thiệu những giá trị cá nhân tiếp theo của họ.

Làm chủ thời gian

Những người thành công thường có thái độ đúng đắn với thời gian. Họ sống với hiện tại chứ không phải với tương lai hoặc quá khứ. Mặc dù vậy, đối với họ quá khứ và tương lai cũng tồn tại, nhưng trong dạng thức khác hẳn với phần đông mọi người. Thông thường, con người hoặc sống bằng quá khứ với các hoài niệm về những điều đã mất, hoặc ngược lại mơ ước về tương lai với một kế hoạch tưởng tượng và các chiến công huy hoàng. Có thể nói, cả hai loại người này đều không sống một cuộc sống thực sự.

Lermontov có viết rằng: “Đau đớn nhìn đến tương lai, tiếc nuối hoài niệm về quá khứ”. Đây chắc chắn không phải là nhân sinh quan của những người mà chúng ta đang nói đến. Họ rất thực tế khi đánh giá viễn cảnh tương lai, dễ dàng kết nối các nhiệm vụ hiện tại với những chiến lược dài hơi, cảm nhận thời gian như một dòng chảy liên tục. Họ bình thản chờ đón những điều sắp đến, không hoảng sợ, không xây dựng những lâu đài bằng cát. Và họ cũng không bao giờ tiếc nuối những điều mình đã làm. Đối với họ, sai lầm, thất bại chỉ là những trải nghiệm cần có để họ có thể đi tới thành công. Có thể nói, họ rất biết biết cách sử dụng thời gian, cả hiện tại, quá khứ và tương lai.

Thế giới là hai màu đen trắng

Đó là những người có chí hướng rất rõ ràng. Nhân sinh quan của họ giống như một dạng “thu hẹp của nhận thức”: tất cả phục vụ cho một mục đích duy nhất. Mọi tình huống trong cuộc sống, các sự kiện được chia làm đôi theo nguyên tắc “cần thiết – không cần thiết”. Họ bị hút tới những điều “cần thiết” như nam châm hút sắt, đồng thời những điều “không cần thiết” bị vứt bỏ không thương tiếc. Hiển nhiên, một con người như vậy thường ở trạng thái tập trung cao độ: họ giống như một xạ thủ đang ngắm mục tiêu và nhìn thế giới qua thước ngắm. Thế giới trở nên đơn giản, và ở một nghĩa nào đó được chia thành hai dải đen trắng rõ rệt. Mọi người xung quanh cũng được họ đánh giá trên hai tiêu chí: có lợi hoặc không có lợi, chiến hữu hoặc kẻ thù. Và những người càng có chí hướng rõ ràng bao nhiêu, thì họ càng cảm nhận thấy thế giới là hai màu đen trắng rõ rệt bấy nhiêu.

Những người xung quanh có cảm giác rằng những người này có cuộc sống tinh thần thật nghèo nàn, chỉ vì công việc mà họ phải hy sinh tất cả: gia đình, nghỉ ngơi... Nhưng đối với họ, đó không phải là sự hy sinh mà chính là cuộc sống, hoàn toàn thú vị và đầy ý nghĩa. Đối với những người “rất thành công”, ngoài mục đích của họ thì những điều còn lại nằm rất xa trung tâm của sự nhận thức. Nghỉ ngơi, dạy dỗ con cái, đi nghỉ cùng gia đình, quan tâm đến người thân...là những điều mà họ chỉ làm trong trường hợp cần thiết. Không phải những con người này không hiểu được điều gì là cần thiết, nhưng nếu phải mất thời gian dành cho những điều này, thì họ cảm thấy như có lỗi với công việc của mình.

Từ muôn đời nay, đã tồn tại những con người như thế - họ miệt mài làm việc, họ xây dựng nhà máy, đập chắn nước, chế tạo ra tên lửa... Có lẽ thời đó không có điều kiện để kinh doanh, nên việc phải nghỉ hưu đối với họ là thảm họa. Họ không thể sống mà không làm gì, và nếu bị rơi vào tình trạng này thì cuộc đời đối với họ sẽ trở nên vô nghĩa.

Mọi người xung quanh thường nhìn họ như những kẻ tàn nhẫn, ích kỷ, kiêu căng, hám danh. Nhưng không phải vậy, đơn giản là họ đang tập trung toàn bộ sức lực vào mục đích của mình và gạt bỏ những điều khác. Bạn nên hiểu rằng, chúng ta đang nói đến những người không bình thường. Chúng ta nói đến một nhóm rất nhỏ, những người chỉ muốn dành hết sức lực cho công việc và đứng mũi chịu sào sẵn sàng dẫn dắt đám đông, chịu gánh nặng của trách nhiệm và vứt bỏ đi những điều không cần thiết. Và, ơn chúa... phần lớn chúng ta không có khả năng đó.

Lôi cuốn quần chúng

Những người “rất thành công” có khả năng cuốn hút người khác. Họ có tố chất của một thủ lĩnh. Họ cảm thấy mình có quyền điều khiển người khác, thậm chí là những người có trình độ và tuổi tác cao hơn hẳn họ. Họ ảnh hưởng đến suy nghĩ và hành động của nhiều người. Khi một thủ lĩnh như vậy xuất hiện ở chỗ làm việc, ta có cảm giác như cuộc sống xung quanh sôi sục hẳn lên. Và khi không có họ - ta sẽ càm thấy không gian xung quanh như ngừng chuyển động, mọi vật trở nên tĩnh lặng. Họ có thể nói to hoặc nhỏ, có thể đẹp hoặc xấu, và bất kể họ có thế nào đi chăng nữa thì mọi người vẫn đi theo họ. Có thể gọi đó là những người có tố chất thủ lĩnh, có nhiệt năng lớn, lôi cuốn quần chúng, và là gì đi nữa thì bản chất vẫn giống nhau.

Thích mạo hiểm

Những người “rất thành công” rất dũng cảm, mạo hiểm, phiêu lưu trong công việc và kinh doanh. Vậy như thế nào là dũng cảm trong kinh doanh? Đó là sự kết hợp giữa mạo hiểm và trách nhiệm: họ dám đưa ra những quyết định mà nếu sai lầm có thể sẽ phải trả giá rất đắt hoặc kéo theo cả một sự thay đổi lớn. Không biết trong một ngày họ phải đưa ra bao nhiêu quyết định phiêu lưu mạo hiểm và rủi ro. Hơn nữa, họ không hề cảm thấy sợ hãi, mà ngược lại họ còn cảm thấy thỏa mãn khi phải đứng ra chịu trách nhiệm trước công việc và trước số phận của những người khác.

Người ta vẫn thường cho rằng các doanh nhân luôn có nhu cầu được kích thích bởi một liều hoóc môn khiến cho tinh thần trở nên hưng phấn. Tuy nhiên, trên thực tế thì đó chỉ là hoang tưởng rất nhiều người trong chúng ta. Nếu quan sát những người “rất thành công” trong các sòng bạc, bạn sẽ thấy họ chơi rất bình thản. Đối với họ, trò đỏ đen không có gì là hứng thú vì hàng ngày họ thường xuyên phải đối mặt với những canh bạc lớn trong cuộc đời thực. Trò chơi có ‎ý‎ nghĩa hơn cả đối với họ là kinh doanh. Và ngược lại, chính các quan chức nhà nước, những công tử con nhà giàu mới là những người thích chơi trò đen đỏ. Có lẽ là do họ thiếu sự căng thẳng thần kinh trong cuộc đời thực.

Các trò chơi phiêu lưu mạo hiểm đối với những người “rất thành công” là cách nghỉ ngơi phổ biến. Họ không uống rượu, không nghiện ma túy. Vậy điều gì có thể buộc họ quên đi công việc, chỉ có thể là các trò mạo hiểm. Vì vậy, khi trượt tuyết trên núi họ thường chọn những khúc nguy hiểm nhất, họ thích lướt ván trên nước, nhảy dù, lái máy bay phản lực... Họ gan dạ, cảm thấy mình không thể bị thương tổn, và trên ranh giới của sự sống và cái chết, họ tin tưởng tuyệt đối có thể kiểm soát được tình hình và họ không bận tâm đến những bản di chúc mà chỉ quan tâm đến cuộc sống của ngày hôm nay.

Trong những bài viết tiếp theo, chúng ta sẽ tiếp tục nói về những đặc tính khác người của những doanh nhân đặc biệt thành công này.

Theo bwportal/MMclass

Nhờ mọi người like giúp FB Page của mình nhé, cảm ơn mọi người nhiều :)
https://www.facebook.com/VNStockCon

 
Xem thêm:

Tư Duy Tích Cực và Chìa Khóa Thành Công

Bí quyết của người thành công và giàu có

Bí quyết làm giàu vĩ đại nhất trong lịch sử!

7 bài học cho người thành công (P.2)

6 phát ngôn giết chết thành công của bạn

4 thói quen để trở thành triệu phú

5 chữ D cho một sự nghiệp thành công

Khoa học làm giàu

Kiên định và thành công!

9 điểm khác biệt của người thành đạt 

Người Thành Công vs. Kẻ Thất Bại (P.3)

Học cách nghĩ của các thiên tài

Napoleon Hill: Người thành công, kẻ thất bại ... Tại sao?

Cách tư duy của những người thành đạt 

 

Bạn có thể xem thêm nếu bạn muốn: