Thanh Pali
Một chiều cuối tháng chạp, vừa cơm nước xong, chưa kịp rửa miệng là huynh Bửu Sơn ơi ới ngoài cửa: Thanh ơi. có vụ nầy MỚI nè! (lạy Trời, chắc có con ma tà nào mới nữa rồi!). Gì vậy ông?
- “Hồi trưa nầy tui ghé Chùa Huệ Lâm thấy có bán 1 cuốn kinh có vẻ bùa, dạy làm phép tùm lum!”
- Trời ơi, đã quá, ông có mua chưa?
- Tiền đâu mà mua! Mà ở đó chỉ có bán 1 cuốn thôi hà!
- Tui cũng hết tiền rồi, hay là ông dẫn tui tới coi cho biết đi!
- Rồi, khỏi lấy xe, đi chung xe tui luôn! Lẹ để người ta đóng cửa!
Tôi quơ cái áo “ba đời suy” cài đại vài nút rồi 2 thằng “dông” lẹ tới Chùa
… vị ni Sư già với tấm lòng Đại từ bi, mở tủ “Tàng kinh các” , lấy quyển kinh đưa tận tay tôi, tôi run run lẩm nhẩm tựa đề “MẠT PHÁP NHỨT TỰ KINH” rồi hồi hộp giở ra coi… đóng 4 cây cọc gỗ táo… Ngồi trên bụng niệm chú… cái lưỡi… BỘT LỔ ÚM… (lật lật tiếp)… lấy bông sen… Thiên thần tới… các ác quỉ đều tự bỏ chạy… (lật nữa)… ấn nầy in ở… Bay lên không trung… chày tự nhúc nhích… TRỜI ƠI, đã quá! Vỏ lâm bí kíp đây rồi, ông ơi! Tôi và Bửu Sơn thèm thiếu điều giựt sách mà chạy! (vì 2 thằng đâu có xu nào dính túi mà mua.)
Trên đường về, 2 đứa lo bàn vụ nhịn ăn, nhịn…, làm sao đủ tiền mua, không thì chúng mua mất! Đặc biệt là mình dấu Sư phụ, luyện thành rồi, biểu diễn cho ổng lé mắt luôn! Tối đó lòng nôn nao, nhớ tới cuốn kinh, không ngủ được… 11 giờ trưa hôm sau, cũng lại vào lúc 2 thầy trò tính ăn cơm, lại có chuyện! Ông tám Tấn ở xóm trên, kéo con gái ổng vô, mặt mày cô ta một đống như bị tình phụ!...
- Thầy Tư ơi, làm ơn coi giùm sao nó khờ đeo, hàng hụi vòng vàng gì mất ráo trọi rồi, mà sao hỏi gì nó cũng không chịu nói!...
- “Hồi trưa nầy tui ghé Chùa Huệ Lâm thấy có bán 1 cuốn kinh có vẻ bùa, dạy làm phép tùm lum!”
- Trời ơi, đã quá, ông có mua chưa?
- Tiền đâu mà mua! Mà ở đó chỉ có bán 1 cuốn thôi hà!
- Tui cũng hết tiền rồi, hay là ông dẫn tui tới coi cho biết đi!
- Rồi, khỏi lấy xe, đi chung xe tui luôn! Lẹ để người ta đóng cửa!
Tôi quơ cái áo “ba đời suy” cài đại vài nút rồi 2 thằng “dông” lẹ tới Chùa
… vị ni Sư già với tấm lòng Đại từ bi, mở tủ “Tàng kinh các” , lấy quyển kinh đưa tận tay tôi, tôi run run lẩm nhẩm tựa đề “MẠT PHÁP NHỨT TỰ KINH” rồi hồi hộp giở ra coi… đóng 4 cây cọc gỗ táo… Ngồi trên bụng niệm chú… cái lưỡi… BỘT LỔ ÚM… (lật lật tiếp)… lấy bông sen… Thiên thần tới… các ác quỉ đều tự bỏ chạy… (lật nữa)… ấn nầy in ở… Bay lên không trung… chày tự nhúc nhích… TRỜI ƠI, đã quá! Vỏ lâm bí kíp đây rồi, ông ơi! Tôi và Bửu Sơn thèm thiếu điều giựt sách mà chạy! (vì 2 thằng đâu có xu nào dính túi mà mua.)
Trên đường về, 2 đứa lo bàn vụ nhịn ăn, nhịn…, làm sao đủ tiền mua, không thì chúng mua mất! Đặc biệt là mình dấu Sư phụ, luyện thành rồi, biểu diễn cho ổng lé mắt luôn! Tối đó lòng nôn nao, nhớ tới cuốn kinh, không ngủ được… 11 giờ trưa hôm sau, cũng lại vào lúc 2 thầy trò tính ăn cơm, lại có chuyện! Ông tám Tấn ở xóm trên, kéo con gái ổng vô, mặt mày cô ta một đống như bị tình phụ!...
- Thầy Tư ơi, làm ơn coi giùm sao nó khờ đeo, hàng hụi vòng vàng gì mất ráo trọi rồi, mà sao hỏi gì nó cũng không chịu nói!...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét