Thanh Pali
… Trời lúc nầy ổng như đang tập thễ thao, thở ra từng cơn gió hù hù len qua vách núi và cành lá, mấy nhánh cây thâm thấp quất lá vào mặt mình chan chát, như muốn hỏi mình là ai mà giờ nầy dấn bước trong miền hoang vu nầy! Gió bổng chuyển chiều vì va vào vách núi, ngọn đuốc đang cầm phả lửa ngược vô mặt mình khiến râu ria cong queo, rát cả mặt. Trong bóng tối bị soi sáng bởi ánh đuốc, mấy bụi ngãi vằn như nhóm chân chạy qua lại vì mấy cơn gió vặn vẹo, hay là ngãi đang chào mình cũng nên! Còn mấy gộp đá trông chẳng thân thiện chút nào! Trong nữa tối nữa sáng, mấy cục đá núi nầy như bao khuôn mặt biểu lộ cảm xúc hằn học, trách móc, thách thức bước chân không giày dép của mình! Lờ mờ trước mặt vẫn phảng phất cái bóng trắng của người con gái khi hợp khi tan theo khói của ba nén nhang mình cầm trong tay… giờ nầy 3 ngày trước, mình còn đang ấm cúng ở Sài Gòn… 
Xxxxxxxxxxxxxxxxxxx
- Thất Sơn bao nhiêu là huyền bí, ông đâu có lên đổi gió vài Bữa chơi mà về nói là: “Đâu có gì? Cũng như mấy mấy cái núi kia thôi!”
- Vậy chớ theo ông có cái gì là bí mật với bí hiểm? Tui ở với Sư Thúc tui cả tháng Trời đâu có thấy cái gì xuất hiện, ngoài mấy con chồn đi kiếm ăn buổi tối?
- Thì ông cứ vô trong mấy cái vạt trong, sâu sâu 1 chút, kiếm cái hang hay gộp nào luyện 1 mình chừng ít tháng rồi về hẳn biết!
- Bộ ở trõng có đền vàng gác ngọc như bên Bửu Sơn kỳ hương nói hả?
- Vàng ngọc thì tui chưa thấy, nhưng mà ông ngon thì vô hang ông hổ hay điện 13 ở đó thì biết!
- Hang ông hổ có gì ly kỳ chớ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét