Thanh Pali
Thắm thoắt mà gần 3 tháng trôi qua từ khi bôn tẩu ngoài bổn môn, mình liền tự đi cùng khắp. Bất kỳ nơi nào nghe tiếng thầy bà hay có ma quái ra làm sao, rốt lại thực ít, hư nhiều. Ra là mỗi thầy tuy học bá môn mà chỉ thạo 1, 2 món làm gốc, còn ma nó muốn bắt thì cũng lựa mặt người. Lắm thầy thì lại nhiều ma, mình thấy vậy cũng suy tư ngoài sự ấy còn gì lạ lùng trong nhân gian nầy không ta? Hay số thầy và số ma cũng xêm xêm nhau thôi? Vào một buổi trưa đang cùng ngồi vỉa hè, xực hủ tiếu chay cùng huynh Bửu Sơn, bổng có một thím mừng rỡ chạy vào, miệng nói lia lịa như là tâm sự để chờ tới mấy kiếp rồi:
- May quá! Lạy Trời lạy Phật! Tui đi cùng hết kiếm cậu mà may nhờ ông bà độ cho mới gặp cậu ngồi đây. Tính lại nhà cậu, mà sợ ông bà già cậu hỏi thì không biết sao mà nói. Cậu Hai ơi, làm ơn làm phước coi giùm tui ông xã tui sao mà cái bụng ổng chang bang luôn, mà hổm nay có ăn uống gì đâu nè? Mỗi ngày ổng xổ ra cả chục lít nước, cái bụng sao càng ngày càng lớn như cái trống chầu, còn làm ăn gì được nữa.
Lúc ấy mặt mày Bủu Sơn bổng nhăn nhó lại y như… ông già 80 tuổi, cất giọng khàn khàn bảo:
- May quá! Lạy Trời lạy Phật! Tui đi cùng hết kiếm cậu mà may nhờ ông bà độ cho mới gặp cậu ngồi đây. Tính lại nhà cậu, mà sợ ông bà già cậu hỏi thì không biết sao mà nói. Cậu Hai ơi, làm ơn làm phước coi giùm tui ông xã tui sao mà cái bụng ổng chang bang luôn, mà hổm nay có ăn uống gì đâu nè? Mỗi ngày ổng xổ ra cả chục lít nước, cái bụng sao càng ngày càng lớn như cái trống chầu, còn làm ăn gì được nữa.
Lúc ấy mặt mày Bủu Sơn bổng nhăn nhó lại y như… ông già 80 tuổi, cất giọng khàn khàn bảo:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét