Nhiều người chỉ dùng một “quy trình” cực kỳ đơn giản là: Ông ấy nói - tôi tin – tôi tin vì ông (bà) ấy là người tử tế.
LTS: Khác với những trào lưu văn hóa khác, cái sai cái đúng dễ bộc lộ sau chiều dài thời gian và những nghiên cứu, xem xét của những nhà khoa học, lĩnh vực tạm gọi là “tâm linh” không phải một chủng loại khoa học dễ phổ biến, dễ nghiên cứu, trắc nghiệm nhưng nó lại vô cùng dễ phổ cập vào đời sống cộng đồng.
Vì vậy, khoảng trống nó tạo ra giữa những giá trị thực của những bậc cao nhân đã ngộ chứng, đã tích tụ và hóa giải được những thông điệp của vũ trụ, của tinh thần con người với một đám “thần dân” không nhỏ thuộc dạng “ăn theo” đang làm vẩn đục cuộc sống.
Loạt bài viết này, bằng cái nhìn báo chí, cố gắng soi rọi vào nhiều chiều tri thức, về trạng thái “cận duy tâm” mà nó tạo ra ít nhiều tác hại cho cuộc sống.
Những chuyện thánh thần
Năm 1994 tôi về công tác tại xã Hưng Lộc, huyện Thống Nhất, Đồng Nai. Khi có thì giờ rảnh rỗi thường chụp ảnh cho bà con để làm thân và tăng thu nhập. Một sự cố rất hy hữu và khó hiểu đã xảy ra.
Nhà kia sau khi nhận tấm ảnh tôi trả, khen ảnh đẹp, trả tiền xong tình cờ họ phát hiện ra trong tấm ảnh, đằng sau hình ảnh thật của người chụp khá sắc nét, là một hình mặt người lờ mờ, rất khó nhìn rõ nét nhưng trăm phần có thực.
Gia đình này có hai luồng ý kiến. Cụ bà hơn bảy chục tuổi thì quả quyết đó là hình bóng cụ nội bên ngoại, khi bà còn là đứa trẻ 5 tuổi, có gặp cụ đôi lần và được cụ rất quý mến.
| |
| Bí ẩn từ những bức ảnh chụp |
Anh con trai cả, là một nghệ sỹ xiếc mới nghỉ hưu thì lại đoán chắc là ông bác bên nội, ông này khẳng định cái cằm vuông, gương mặt không dài chắc chắn là ông bác đã hy sinh nay hiện về.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét