Phát điên vì sợ
Hoàng và mấy anh thanh niên đang chờ sẵn trên miệng hang, thấy mọi người ngoi lên, anh ta hỏi: "Nhà báo thu hoạch được nhiều không? Tôi đang chờ để đưa nhà báo tới một nhân chứng sống đây". Sau đó Hoàng dẫn chúng tôi đến một ngôi nhà sàn khuất phía sau bản. Đó là nhà của một người đàn ông tên Khánh. Quây quần bên bữa cơm trưa với những mòn ăn quen thuộc của người Thái, khi nhắc đến câu chuyện trong hang Nủa, ông Khánh vẫn nhớ rõ từng chi tiết.
Trước đây, ông Khánh là một người "vô thần vô thánh", không tin vào những chuyện tâm linh. Hồi trước ông sinh sống bằng nghề buôn bán cổ vật, "đến mộ cổ còn dám giữa đêm lén lút đào phá tìm kiếm cổ vật". Thế nhưng, khi ngồi với chúng tôi kể về những chuyện ở hang Nủa, trên mặt ông còn thể hiện nét kinh hãi. Trước khi kể chuyện, ông Khánh vạch cho chúng tôi xem một vết cháy sém to tướng trên đùi -dấu tích khiến ông kinh hoàng sau lần "dại dội" vào hang Nủa tìm cổ vật. (?!)
| Ông Khánh đang kể lại chuyện lần vào hang Nủa. |
Rồi ông Khánh kể: Mấy năm trước, khi biết tin đã có người phát hiện có dấu tích người cổ thời trước sinh sống trong hang Nủa và đào được một ít tiền vàng, ông cũng chuẩn bị cơm nắm quyết tâm săn lùng cổ vật. Lặn lội mấy ngày trong hang, lần mò đến những bãi đất trống bên dòng sông ngầm, hì hục mãi ông Khánh cũng đào được một cái bình sứ nhỏ có hoa văn rất lạ, cộng với mấy cái đĩa bát cổ. Hơi thất vọng vì không đào được vàng, nhưng nghĩ mấy thứ này bán cho dân buôn đồ cổ cũng được khối tiền nên ông hí hửng ra về.
"Đến ngay chỗ cây cột đá và bệ rồng, bỗng dưng tôi nghe một tiếng gầm, không rõ là của con vật gì, nháo nhác nhìn xung quanh, tôi thấy ngay trên bãi cát chỗ hồ nước xuất hiện một vết chân trâu cực lớn, rồi một luồng gió cực mạnh ào ào thổi đến. Ngay lúc ấy, cây đèn măng - xông tôi mang theo bỗng phát nổ, cháy sém hết quần áo, tôi đau quá nằm ngất không biết gì nữa" -ông Khánh nhớ như in phút giây hãi hùng.
Không biết bao lâu mới tỉnh lại, thần hồn nát thần tính, ông Khánh vội tìm vào chỗ đào đất cũ trả lại những cổ vật ấy, rồi nhanh chóng tìm đường thoát ra ngoài. Sau lần ấy, không biết sợ quá hay bị điều gì mà một thời gian sau ông trở nên điên điên khùng khùng, lơ nga lơ ngơ, không biết gì suốt mấy tháng trời. Gia đình hoảng hồn nhờ thầy mo cúng bái trong hang suốt cả tuần, cộng với điều trị trên bệnh viện, mãi về sau mới trở lại bình thường. Tuy nhiên, thi thoảng nổi bệnh, ông lại kêu rú ầm ĩ, bỏ đi khắp nơi báo hại gia đình đi tìm nháo nhác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét