Phương cách hóa giải các thế sát giống như thoa dầu nóng ngoài da nơi bị đau nhức, nó chỉ hết tạm thời chớ không bao giờ trị dứt căn bệnh. Muốn trị dứt tuyệt căn bệnh đau nhức cần phải uống thuốc giải trừ. Theo các danh sư về Địa Lý Phong Thủy thì thuốc giải trừ hay nhất là tạo... phước đức. "Đức trọng quỷ thần kinh", người có đức thì gia đạo an vui, mọi việc đều được hanh thông.
Gia Cát Lượng là nhân vật kiệt xuất, danh lưu muôn thuở, ai ai cũng ngưỡng mộ và kính phục. Kính phục không phải riêng vì tài học rộng hiểu sâu, mưu lược hơn người mà chính là nhờ phẩm đức cao thượng.
Người có phẩm chất đạo đức luôn sống an vui, được người đời tôn trọng và kính phục. Trái lại với người vô đức hoặc thiếu đức, dù cho tài ba lỗi lạc cũng sống trong cảnh khổ, bị người đời nguyền rủa, chớ đừng nói chi đến những kẻ bất tài, sống nhờ... luồn lách.
Như Chu Ôn dựng nên nước Lương và vua Trụ đời Thương là hai kẻ vô đức, khéo ăn nói, có biệt tài là giỏi che đậy lỗi lầm, nghe lời sàm tấu, cuối cùng chết một cách bi thảm, lưu sử muôn đời.
Cho nên từ Cổ chí Kim, đạo đức được người đời coi trọng hàng đầu và luôn nhắc nhở đến. Muốn có phẩm chất đạo đức phải nhờ vào sự học hành và tu dưỡng bản thân lâu dài mới đạt được. Tu dưỡng bản thân, tức tu thân là nguyên tắc trọng yếu nhất.
Mạnh Tử nói rằng: "Gốc của thiên hạ là ở nước, gốc của nước là nhà, gốc của nhà là thân". Câu này nhấn mạnh trọng điểm tu thân, tu thân trước đến việc trị gia (tề gia) là một quy luật căn bản "bất di bất dịch", không bao giờ thay đổi.
Kế đến, trước khi ra gánh chuyện trong thiên hạ thì việc tề gia được đặt vào một vị trí quan trọng thứ nhì. "Gia hòa vạn sự hưng", gia là gia đình, ý nói trong gia đình vợ chồng hòa thuận, biết tôn trọng lẫn nhau, tin tưởng và giúp đỡ cho nhau, nhất là trong việc chăm sóc và dạy dỗ con cái thì mọi việc đều được đẹp. Hòa là nội dung trọng yếu trong đạo trị gia.
Gia Cát Lượng là nhân vật kiệt xuất, danh lưu muôn thuở, ai ai cũng ngưỡng mộ và kính phục. Kính phục không phải riêng vì tài học rộng hiểu sâu, mưu lược hơn người mà chính là nhờ phẩm đức cao thượng.
Người có phẩm chất đạo đức luôn sống an vui, được người đời tôn trọng và kính phục. Trái lại với người vô đức hoặc thiếu đức, dù cho tài ba lỗi lạc cũng sống trong cảnh khổ, bị người đời nguyền rủa, chớ đừng nói chi đến những kẻ bất tài, sống nhờ... luồn lách.
Như Chu Ôn dựng nên nước Lương và vua Trụ đời Thương là hai kẻ vô đức, khéo ăn nói, có biệt tài là giỏi che đậy lỗi lầm, nghe lời sàm tấu, cuối cùng chết một cách bi thảm, lưu sử muôn đời.
Cho nên từ Cổ chí Kim, đạo đức được người đời coi trọng hàng đầu và luôn nhắc nhở đến. Muốn có phẩm chất đạo đức phải nhờ vào sự học hành và tu dưỡng bản thân lâu dài mới đạt được. Tu dưỡng bản thân, tức tu thân là nguyên tắc trọng yếu nhất.
Mạnh Tử nói rằng: "Gốc của thiên hạ là ở nước, gốc của nước là nhà, gốc của nhà là thân". Câu này nhấn mạnh trọng điểm tu thân, tu thân trước đến việc trị gia (tề gia) là một quy luật căn bản "bất di bất dịch", không bao giờ thay đổi.
Kế đến, trước khi ra gánh chuyện trong thiên hạ thì việc tề gia được đặt vào một vị trí quan trọng thứ nhì. "Gia hòa vạn sự hưng", gia là gia đình, ý nói trong gia đình vợ chồng hòa thuận, biết tôn trọng lẫn nhau, tin tưởng và giúp đỡ cho nhau, nhất là trong việc chăm sóc và dạy dỗ con cái thì mọi việc đều được đẹp. Hòa là nội dung trọng yếu trong đạo trị gia.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét