Nằm trên núi Mộ Dạ, một ngọn núi thuộc dãy Đại Hải, thuộc phần đất xã Diễn Trung, huyện Diễn Châu, Nghệ An, là khu đền thờ Thục Phán An Dương Vương. Tương truyền sau khi chém Mỵ Châu, An Dương Vương đã phi ngựa lên đỉnh núi Mộ Dạ này, cởi vứt áo mũ, gỡ cờ, tháo kiếm và yên ngựa rồi ném tung ra bốn phía. Kỳ lạ thay, tất cả những thứ bị ngài vứt ném liền biến thành 5 ngọn núi có hình thù tựa như cái mũ, cây kiếm, chiếc vành khăn v.v… châu tuần quanh núi Mộ Dạ.
Trước khi gieo mình xuống biển, Thục Phán còn tức giận đạp chân trên sườn núi. Vết chân Thục Phán hằn lại thành một phiến đá phẳng giống hình một bàn cờ tướng. Và thi thoảng, những người dân đi biển nhìn lên vẫn thấy xuất hiện hình bóng An Dương Vương cùng thần Kim Quy ngồi đánh cờ.
Cứ tưởng đền thiêng sát đường chắc nhiều khách viếng. Nhưng lạ quá, toàn khu đền vắng tanh, không một bóng người, ngoại trừ 3 gã chúng tôi.
Rời Đền Cuông. Đến phiên đổi tài. Phạm Xuân Nguyên ôm vô lăng. Tôi bật ngửa ghế định tranh thủ chợp mắt tí nhưng không yên, thi thoảng lại nhổm dậy ngoái ra sau. Alec ngạc nhiên hỏi “anh Nhất nhìn cái gì phía sau xe vậy?”. Tôi cười: đề phòng xem có kẻ nào rải lông ngỗng không?
Đền Cuông
Một đêm dừng tại Thanh Hóa. Uống ít nhưng ngủ ngon.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét