Hiển thị các bài đăng có nhãn Dân tộc thiểu số. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Dân tộc thiểu số. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

Kỳ quái bài thuốc lạ của Thánh cô chữa bệnh gãy xương


Những người bị bệnh về xương đến gặp “Thánh cô” đều được nhận gói thuốc hình chiếc “bánh chưng tý hon” mang về nhà điều trị. Kỳ lạ là người bệnh chỉ cần treo lên đầu giường một hai hôm là hiệu quả ngay.

Nhiều năm nay, người dân vùng núi Thạch Thành vẫn truyền tai nhau về một “Thánh cô” ở thôn Đồng Đa, xã Thành Công, (Thạch Thành, Thanh Hóa) có khả năng chữa bệnh gãy xương bằng bài thuốc gia truyền. Hàng nghìn bệnh nhân mắc bệnh về xương khắp các tỉnh thành từ Bắc chí Nam đều lần lượt tìm đến xin thuốc…

Chân dung “Thánh cô”, truyền đời thứ 5

Mảnh đất Thạch Thành, bốn bề được bao bọc bởi những dãy núi nhấp nhô, trùng trùng điệp điệp. Con đường dẫn vào xã Thành Công chạy dọc qua một cánh đồng mía trải dài uốn éo, ngoằn nghèo, nơi phần lớn là đồng bào dân tộc Mường sinh sống.
Nơi vùng núi hoang sơ, sương đêm giá buốt này, người dân vẫn thường râm ran, tỉ tê nhau về một “Thánh cô” có khả năng chữa được bách bệnh liên quan đến xương bằng một bài thuốc gia truyền ly kỳ đến khó tin.
Không chỉ chữa bệnh cho người mà biết bao nhiêu động vật đã từng có ý định “lên bàn mổ”, nhưng sau khi dùng thuốc của “Thánh cô” thì ngay lập tức chạy tung tăng... như ngựa.
“Thuốc của bà bề ngoài cực kỳ đơn giản nhưng hiệu nghiệm lắm, chỉ một hai hôm là hiệu quả ngay tức thì. Ở cái làng này, biết bao nhiều người sau khi lấy thuốc của bà về đều khỏi bệnh”- Anh Bùi Văn Dương, người trong thôn cho biết.



Chân dung “Thánh cô” và bài thuốc gia truyền


Được sự chỉ dẫn nhiệt tình của người dân, chúng tôi tìm đến nhà “Thánh cô” để được thỏa mãn trí tò mò về cách chữa bệnh có một không hai này.

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

“Bí kíp“ chữa gãy xương chỉ bằng một chiếc lá

“Púp lông” trong tiếng Pa Cô nghĩa là “phép thổi”, là phương pháp cổ tuyền chữa trị một số bệnh như gãy xương, đau khớp, bị rắn cắn... của người Pa Cô. Anh Hồ Văn Thăng (SN 1970, còn gọi là Ăm Hiếu) trú tại thôn Pa-giăng-xy (xã A Dơi, huyện Hướng Hoá, tỉnh Quảng Trị) là một trong số ít người còn nắm giữ phương pháp chữa bệnh kì lạ này.



Ăm Hiếu thực hành phương pháp chữa trị bằng “Púp lông”

Ăm Hiếu kể rằng từ năm lên 8 tuổi đã được bố truyền dạy cho bí quyết chữa bệnh bằng cách “thổi”, theo học liên tục khoảng 2 năm đã có thể hành nghề độc lập. Như vậy chỉ cần nhẩm tính thì Ăm Hiếu đã có hơn 30 năm hành nghề “thổi” bệnh. Nói là “hành nghề” có vẻ hơi quá bởi Ăm Hiếu chia sẻ anh học “thổi” nhằm đề phòng lúc đi rừng nếu bị trật khớp, nếu bị rắn cắn thì biết cách tự cứu mình.

“Người vùng cao mình ít khi dùng thuốc men như dưới xuôi lắm. Mình chỉ dùng lá rừng, rễ cây để thổi mỗi khi bị đau thôi. Lớn lên trẻ em cứng chân cứng cẳng đã phải vào rừng mưu sinh, ngày đấy ai cũng gắng học thổi bệnh phòng khi bất trắc”, Ăm Hiếu nói.

Các bài thuốc bùa chữa gãy xương của các dân tộc thiểu số

Không bó, không nắn, chỉ cần treo túi thuốc nhỏ bằng 3 đầu ngón tay, cách người bị gãy xương khoảng 2 - 3m là xương tự liền. Người đang sở hữu bài thuốc bí truyền này là bà Quách Thị Viển ở xóm Đồi, xã Lạc Lương, huyện Yên Thuỷ, tỉnh Hoà Bình. Đến nay, bà Viển đã "phẫu thuật" thành công hàng nghìn ca bị gãy xương.

"Cách bức"


Mế Viển dẫn tôi lên nhà. Tôi nhìn đi, nhìn lại quanh nhà không thấy bất cứ một dụng cụ nào để sao hay chế biến thuốc. Khi đã yên vị, mế Viển mới nhẹ nhàng gỡ chiếc túi treo trên vách nhà. Phía trong có vài loại lá khác nhau và 2 đồng xu bằng đồng và một con dao. "Bí quyết của tôi là ở đây", mế Viển bảo.

Đang nói dở câu chuyện thì có mấy người đến lấy thuốc. Ai đến cũng mang theo một chai rượu và một gói bánh... Mế nhận những thứ này rất trang trọng rồi đặt chúng lên bàn thờ cung kính làm lễ. Mế bảo, việc cúng này không phải là mê tín mà người Mường thường có thói quen cúng trời, cúng đất để cảm ơn các vị thần linh đã ban cho cây thuốc ở ngoài rừng, cho bài thuốc cứu người...

Chủ Nhật, 19 tháng 12, 2010

Cao nhân huyền thuật nơi đại ngàn (*)


Ba phát nổ chát chúa liên tiếp phát ra khiến mọi người đinh tai nhức óc.
Thế nhưng, lạ kì thay, chiếc áo mà ông Lâm treo trên cây gậy vẫn chẳng 
hề lay động.

Người bí hiểm
Theo Chủ tịch UBND xã Đinh Hợp, ở thung lũng Ma Coong (Tân Trạch, huyện 
Bố Trạch, Quảng Bình), nhiều người đã dùng những biện pháp kỳ quái để chữa bệnh. Họ là những người được người dân ca tụng, săn đón. Tuy nhiên, có một người cực kỳ quái đản ở đất này thì lại rất ít người biết đến. Theo ông Đinh Hợp, cao nhân ẩn tích đó la ông Đinh Ngọc, hiện đang sống ở bản Cà Roòng 1. Ông Hợp bảo, ông học các phương pháp chữa bệnh bí  truyền cũng chính từ ông Đinh Ngọc. Một sáng, theo chân ông Đinh Hợp, chúng tôi xuống bản Cà Roòng 1 để tìm  gặp vị cao nhân bí ẩn ấy. Nhà ông Đinh Ngọc ở cuối bản, nằm ngay dưới  chân đồi, nơi có những cây săng lẻ to cỡ mấy người ôm. Theo chủ tịch xã  Đinh Hợp thì năm nay, sư phụ Đinh Ngọc đã tròm trèm 100 tuổi, ông không có con, đang sống cùng một người cháu gái.


Ông Đinh Hợp với thầy của mình, cao nhân ẩn tích Đinh Ngọc. 
Từ lâu lắm rồi chẳng ai thấy ông không ra khỏi ngôi nhà sàn vắng lặng  tiếng người ấy. Khi chúng tôi đến, ông Đinh Ngọc đang ngồi bệt dưới bếp, ngậm cái tẩu được cắt gọt cầu kì, bóng nhoáng. Ông để dâu dài, trông 
đạo mạo, bí hiểm như một đạo sĩ tu luyện lâu năm. Thấy chúng tôi đến,  ông ngồi thẳng dậy, mắt nhìn vô tư lự, nét mặt chẳng biểu hiện bất cứ  cảm xúc gì. Cung cách ấy càng khiến chúng tôi tò mò.