Hiển thị các bài đăng có nhãn Rắn độc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Rắn độc. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 20 tháng 2, 2011

Thầy rắn Thất Sơn - Kỳ cuối: Khắc tinh nọc độc

Miếng sừng dinh nhỏ bằng đầu đũa  ăn vậy mà có thể hóa giải được tất cả các loại nọc độc của những loài rắn, rết.
Ở vùng Bảy Núi – An Giang chỉ có ông Bùi Thanh Tùng, ở xã Thới Sơn, huyện Tịnh Biên sở hữu miếng sừng dinh quý giá hút được mọi loại nọc độc.

* Cứu nguy cho đồng đội:

Ông Tùng, sinh năm 1927, nguyên là Phó Chính trị viên Huyện đội Tịnh Biên. Năm 1963, trong lần đi dự Đại hội giải phóng quân miền Nam, ông được một đồng chí tặng cho 2 mắt sừng dinh rắn nhỏ bằng ngón tay út star. Theo lời đồng chí này, sừng dinh rất quý và hiếm vì khả năng hút được tất cả các loại nọc độc, nhất là nọc rắn. Đơn vị ông trước đây là tiểu đoàn 510, thường xuyên hành quân, băng rừng, lội ruộng trên các chiến trường ở Campuchia nên không ít chiến sĩ Việt Nam đã vĩnh viễn nằm lại xứ người vì bị rắn độc cắn chết.

Từ khi có được khúc sừng dinh, ông Tùng gói theo ba lô hành quân, phòng khi đồng đội gặp nạn là đem ra cứu chữa. Lúc đó, do có nhiều tiểu đoàn bủa ra các cánh nên rất nhiều người bị rắn cắn. Anh em đồng đội vác về đơn vị tìm ông Tùng để nhờ khúc sừng dinh hút nọc. Ông kể: “Còn ngay trong đơn vị tôi, anh tư Tài bị rắn cắn hỏi mượn sừng dinh của tôi, giải độc xong, ổng cắt hết một lóng để dành. Rồi tới tư Lợi, Hùng Nẻo, Chín Nhóc và nhiều anh khác hỏi mượn. Tôi dặn kỹ là đừng có chẻ nhỏ sừng ra, sợ bị mất công hiệu, nhưng mỗi ông được chữa khỏi đều chẻ lấy một miếng … phòng thân. Lúc đem trả tôi khúc sừng chỉ còn lại bằng đầu đũa ăn. Giận quá tôi quăng vô bụi tre rừng nhưng trúng ngay cây tre văng ngược ra ngoài. Mấy đứa em thấy vậy lượm lại đưa tôi giữ tới bây giờ”.

Thứ Sáu, 18 tháng 2, 2011

Thầy rắn Thất Sơn-Kỳ 3: Đạo trị rắn của thầy Tư.


Chữa cho các nạn nhân bị rắn độc cắn không lấy tiền, mà nhiều khi còn móc tiền túi dúi vào tay những người nghèo gặp nạn. Thầy tên Lê Văn Duyên, 65 tuổi, cũng trị rắn độc cắn có tiếng tăm ở xã An Phú, huyện Tịnh Biên. Vì nhà ông nằm cuối sóc Tà Ngáo ở xã An Phú nên mọi người quen gọi là thầy tư “Tà Ngáo”.

* Theo nghiệp để tự cứu mình:
Gia đình, cha mẹ ông đều là người Việt nhưng sinh sống ở Tà Lập, huyện Kirivong, tỉnh Tà Keo, Vương quốc Campuchia. Khi đó, khắp vùng Tà Lập bốn mặt đối diện núi rừng. Mà con người thì phải bám víu vào rừng để sống, để lánh nạn trong những năm tháng chiến tranh. Biết hiểm nguy luôn rình rập, cha ông đã bôn ba khắp nơi trên đất nước chùa tháp để tìm học bài thuốc trị nọc rắn của dân tộc Campuchia. Nhờ học được bài thuốc quý, mà gia đình ông và những người sống lân cận trong vùng mới có thể tồn tại giữa  rừng núi hiểm trở. “Sau đó, cha tôi đã truyền lại cho tôi để tự cứu bản thân. Thấy cuộc sống ở đó khốn khó quá, hơn nữa gia đình tôi bị Pôn Pốt thảm sát chỉ còn tôi sống sót nên khoảng năm 1980 tôi về lại Việt Nam, ở sóc Tà Ngáo tới bây giờ”, ông Duyên tâm sự.

Thứ Tư, 16 tháng 2, 2011

Thầy rắn Thất Sơn-Kỳ 2: Đệ tử chân truyền của “Thần y”

Nhờ sự truyền dạy từ lão sư phụ quá cố vốn được người dân tôn kính như “thần y” nên vị sư cả trẻ tuổi dưới chân núi Nam Quy đã dùng phương thuốc ấy cứu sống hàng trăm người bị rắn độc cắn thoát khỏi lưỡi hái tử thần.
Đó là sư cả Chau Sóc Kol chùa Phnom Pi Lơ dưới chân núi Nam Quy thuộc xã Châu Lăng (huyện Tri Tôn). Chưa đầy 30 tuổi nhưng Chau Sóc Kol đã trở nên nổi tiếng  cả vùng vì cứu sống hàng trăm người là nạn nhân của những loài rắn độc.

Phát hiện tình cờ:

Chùa Phnom Pi Lơ do cố Hòa thượng Chau Som, người dân tộc Khơ-me ở xã Châu Lăng kế thừa và xây dựng ngay dưới chân núi Nam Quy cách đây hơn nửa thế kỷ. Những ngày đầu mới đến đây tu học, quanh chùa còn rất hoang sơ, vắng vẻ và có rất nhiều rắn độc. Khi đó, cả những sư sãi, à cha ở chùa và người dân trong khu vực thường bị rắn độc cắn, trong đó không ít người phải bỏ mạng. Chúng có mặt khắp nơi: Trong hang núi, bờ đất, bờ ruộng, trong các bụi rậm, ngay cả trên các thân cây… nên hiểm họa luôn rình rập, khó lường. Chứng kiến cảnh sinh ly tử biệt của người dân, nhà sư quyết lòng đi tìm thầy học. Nghe đồn ở Sà Tón, cách núi Nam Quy một cánh rừng hiểm trở có người biết bài thuốc “bí truyền” chữa trị nọc rắn đại tài, sư liền băng rừng để tầm sư học nghề.

Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011

Thầy rắn Thất Sơn - Kỳ 1: Thầy rắn lưỡi đen

Vùng đất Thất Sơn tự ngàn xưa đã vang danh với những loài rắn, rít cực độc, nếu nạn nhân nào xấu số bị chúng cắn phải không kịp chữa trị nhất định sẽ về với đất. Thế nhưng như một quy luật tự nhiên, nơi đây cũng có những ông thầy có tài trị rắn cắn vang danh khắp mọi miền. Những đệ tử của các thầy rắn Thất Sơn từ miệt Năm Căn- Cà Mau đến Tiền Giang - Tháp Mười ngày càng đông, nhiều phương cách và bài thuốc trị rắn cắn chân truyền vô cùng độc đáo.

Với chiếc lưỡi đen thần kỳ, dẫu rắn có độc cách mấy, chỉ cần ngậm, nút ngay vết cắn, tất thảy chất độc sẽ tiêu tan. Người ta gọi ông là thầy rắn lưỡi đen.
Trên 30 năm kể từ khi bắt đầu điều trị, có trên 200 người đã được ông thầy rắn có chiếc lưỡi đen kỳ diệu ấy cứu mạng. Với ông, cứu được một người là tích đức một lần. Làm điều thiện sẽ giúp con người sống thanh thản, hạnh phúc và nghiệp làm thầy rắn cứu người bằng cái lưỡi đen kỳ diệu chính nhờ ơn trời ban xuống gia tộc ông ba đời qua do cái đức của tổ tông để lại.

Thứ Hai, 24 tháng 1, 2011

Viên đá trị độc rắn kỳ lạ ở Thái Bình(!?)


Hơn 50 năm qua,  bằng viên đá lạ kết hợp với những bài thuốc huyền bí của mình, có vị lương y đã cứu chữa hàng nghìn người bị rắn độc cắn thoát khỏi lưỡi hái của tử thần. Điều đáng khâm phục, không chỉ tận tình cứu người, ông còn không màng đến chuyện tiền nong, công xá. Ông được bà con gọi biệt danh “thần” y và viên đá cứu người kỳ lạ được gọi là Ngọc rắn. Ông là Vũ Văn Khản (Thôn Dương Cốc, xã Hồng Thái, Kiến Xương, Thái Bình).

Trị độc rắn bằng ngọc rắn?
Trong một dịp đến huyện Kiến Xương (Thái Bình), tôi rất ngạc nhiên khi người dân nơi đây nói rằng họ không sợ bị rắn độc cắn. Tìm hiểu ra mới biết, từ nhiều năm nay, rất nhiều người dân trong vùng dù bị rắn độc đến đâu cắn cũng đều được chữa khỏi bởi một vị lương y với bài thuốc rất đặc biệt từ ngọc rắn. Bán tín bán nghi, tôi quyết định nhờ anh Hải, một tay săn rắn độc trong vùng đưa đến nhà ông Khản để tìm hiểu thực hư. Trên đường đến nhà vị thần y có biệt tài trị độc rắn bằng ngọc rắn, anh Hải hồ hởi khoe: “Nhờ biệt tài trị độc rắn ấy mà tôi còn sống đến ngày nay. Trước đây tôi đã từng bị rắn hổ mang cắn, tưởng rằng sẽ không qua khỏi may mà có ông Khản cứu giúp”.

Thứ Hai, 19 tháng 7, 2010

Chuyện con rắn hổ phì và "thần y" chữa vết cắn kịch độc

(VTC News) - Sở dĩ tôi tìm gặp ông Nguyễn Văn Tài, tức Tài Còi, là bởi ông từng bị rắn cắn, được cứu sống, lại làm nghề buôn rắn, nuôi rắn, bắt rắn. Các “thần y” có khả năng chữa được rắn cắn hay không, có lẽ, ông sẽ hiểu hơn những người khác.
Tin liên quan
Suốt quãng đời đi bắt rắn, buôn rắn, ông Tài đã nghe kể, rồi rất nhiều lần chứng kiến những chuyện thật như bịa: Sau khi thầy cúng niệm chú, hà hơi, nạn nhân bị rắn cắn liền tỉnh lại. Khi tỉnh rồi, đắp lá, đều khỏi.
Mới năm ngoái, chính mắt ông Tài chứng kiến anh Tuấn ở xã Tân Lập (Tân Sơn) bị con cặp nia đớp vào tay. Anh này đi soi ếch, vồ được con cặp nia. Khi trên đường về, gặp con rắn ráo, anh chuyển con cặp nia sang tay trái để vồ con rắn ráo. Không ngờ, con cặp nia tuột khỏi tay, đớp vào cổ tay anh một nhát.
Ông Tài Còi đã bị con rắn hổ phì đớp trúng mặt. Ảnh: Nguyệt Diễm. 

Anh Tuấn chạy về đến nhà thì ngã lăn ra đất, miệng cứng đờ không nói được, không há ra nổi để đổ cháo. Người lịm dần, khó thở và mọi người xác định sẽ chết.
Các cụ già tập hợp phân công công việc, người tóm lợn chuẩn bị mổ, người gọi thầy cúng chuẩn bị làm ma, quan tài thì đã đóng xong. Thế nhưng, một ông thầy cúng người Dao đến, thấy anh Tuấn vẫn còn thở nhẹ, liền niệm chú, thổi hơi. Làm như vậy vài lần, đột nhiên, máu đen xì từ vết thương phụt ra cả chén. Một lát sau thì anh này tỉnh, được đắp mấy cái lá lẩu, thế là khỏi.
Mặc dù chứng kiến cảnh đó nhiều lần, song ông Tài vẫn không tin, vẫn coi là vớ vẩn, mê tín dị đoan, cho đến khi chính ông bị một con hổ phì to đại tướng đớp trúng mặt.
Ấy là hồi năm kia, khi dùng móc lôi con hổ phì cỡ 2kg từ trong chuồng ra để cho vào lồng đem bán. Chẳng hiểu mắt mũi quáng gà thế nào, ông tóm vào cổ, nó vặn người tuột ra rồi vọt lên đớp trúng mặt. Là người có nhiều kinh nghiệm, song ông biết rằng tính mạng của mình đã nguy cấp, mạng sống chỉ còn một phần trăm, khi con hổ phì to như thế lại cắn vào mặt. Nọc độc hổ phì ngấm đến đâu, thịt thối đến đó. Khi chất độc ngấm vào xương, nó sẽ phát hủy xương, cơ và khi vào đến tủy thì vô phương cứu chữa.
Con rắn hổ phì này đã cắn ông Tài Còi khi nó nặng 2kg. Ảnh: Nguyệt Diễm. 

Xuống bệnh viện thì không kịp nữa rồi, nên dù chẳng tin kiểu chữa bệnh kỳ quái, song ông vẫn liều một phen kêu vợ gọi ông Giáp ở xóm Chiềng đến chữa trị. Ông Giáp cũng sử dụng phương pháp chữa trị kỳ quái y như các “thần y” khác, chỉ thổi rất khẽ vào vết thương và vào miệng ông. Khi ông tỉnh táo, nhìn thấy mọi người, suy nghĩ trở nên sáng suốt thì ông Giáp đắp thuốc và cho ông nhai một mẩu vỏ cây bé xíu.

Chủ Nhật, 13 tháng 6, 2010

Khắc tinh của rắn độc

Ông là thầy lang chữa rắn cắn, nhiều ca bệnh viện huyện trả về ông vẫn chữa lành. Nhiều người ở các tỉnh lân cận trong cơn thập tử nhất sinh đã vượt hàng trăm cây số tìm đường đến ông.

Ông là Hoàng Hữu Lộc ở xã Cát Thịnh, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái. Ông Lộc là người dân tộc Tày, ngôi nhà ông ở cũng là một ngôi nhà sàn mộc mạc theo phong cách truyền thống của người Tày. Năm nay ông 59 tuổi. Trước kia ông làm ở Công ty dược phẩm tỉnh Nghĩa Lộ (cũ), chuyên phụ trách tổ thu mua dược liệu.

Chốn rừng thiêng nước độc này nếu có rắn thì toàn loại độc, nhiều nhất là rắn hổ mang, hổ chúa, rắn lục, rắn cạp nong, cạp nia... "Nếu nạn nhân bị rắn cạp nia cắn phải chỗ phạm (chẳng hạn như cổ, mặt), nhanh thì chết sau một tiếng còn chậm thì khoảng một ngày. Hổ mang mặc dù nọc không độc bằng cạp nia nhưng lượng nọc lại nhiều hơn, vì thế khả năng sát thương cũng chẳng khác là bao", ông Lộc nói.

Ông còn cho biết thêm, nạn nhân bị rắn cắn chủ yếu là người đi rừng, đi đêm, và cả những người thợ buôn bắt rắn: "Trước ở đây nhiều rắn lắm nhưng giờ nhiều người bắt nên lượng đã giảm. Tuy vậy, rắn vẫn là nỗi kinh hãi lớn nhất đối với những người đi rừng".