Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

Kỳ quái bài thuốc lạ của Thánh cô chữa bệnh gãy xương


Những người bị bệnh về xương đến gặp “Thánh cô” đều được nhận gói thuốc hình chiếc “bánh chưng tý hon” mang về nhà điều trị. Kỳ lạ là người bệnh chỉ cần treo lên đầu giường một hai hôm là hiệu quả ngay.

Nhiều năm nay, người dân vùng núi Thạch Thành vẫn truyền tai nhau về một “Thánh cô” ở thôn Đồng Đa, xã Thành Công, (Thạch Thành, Thanh Hóa) có khả năng chữa bệnh gãy xương bằng bài thuốc gia truyền. Hàng nghìn bệnh nhân mắc bệnh về xương khắp các tỉnh thành từ Bắc chí Nam đều lần lượt tìm đến xin thuốc…

Chân dung “Thánh cô”, truyền đời thứ 5

Mảnh đất Thạch Thành, bốn bề được bao bọc bởi những dãy núi nhấp nhô, trùng trùng điệp điệp. Con đường dẫn vào xã Thành Công chạy dọc qua một cánh đồng mía trải dài uốn éo, ngoằn nghèo, nơi phần lớn là đồng bào dân tộc Mường sinh sống.
Nơi vùng núi hoang sơ, sương đêm giá buốt này, người dân vẫn thường râm ran, tỉ tê nhau về một “Thánh cô” có khả năng chữa được bách bệnh liên quan đến xương bằng một bài thuốc gia truyền ly kỳ đến khó tin.
Không chỉ chữa bệnh cho người mà biết bao nhiêu động vật đã từng có ý định “lên bàn mổ”, nhưng sau khi dùng thuốc của “Thánh cô” thì ngay lập tức chạy tung tăng... như ngựa.
“Thuốc của bà bề ngoài cực kỳ đơn giản nhưng hiệu nghiệm lắm, chỉ một hai hôm là hiệu quả ngay tức thì. Ở cái làng này, biết bao nhiều người sau khi lấy thuốc của bà về đều khỏi bệnh”- Anh Bùi Văn Dương, người trong thôn cho biết.



Chân dung “Thánh cô” và bài thuốc gia truyền


Được sự chỉ dẫn nhiệt tình của người dân, chúng tôi tìm đến nhà “Thánh cô” để được thỏa mãn trí tò mò về cách chữa bệnh có một không hai này.

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

“Bí kíp“ chữa gãy xương chỉ bằng một chiếc lá

“Púp lông” trong tiếng Pa Cô nghĩa là “phép thổi”, là phương pháp cổ tuyền chữa trị một số bệnh như gãy xương, đau khớp, bị rắn cắn... của người Pa Cô. Anh Hồ Văn Thăng (SN 1970, còn gọi là Ăm Hiếu) trú tại thôn Pa-giăng-xy (xã A Dơi, huyện Hướng Hoá, tỉnh Quảng Trị) là một trong số ít người còn nắm giữ phương pháp chữa bệnh kì lạ này.



Ăm Hiếu thực hành phương pháp chữa trị bằng “Púp lông”

Ăm Hiếu kể rằng từ năm lên 8 tuổi đã được bố truyền dạy cho bí quyết chữa bệnh bằng cách “thổi”, theo học liên tục khoảng 2 năm đã có thể hành nghề độc lập. Như vậy chỉ cần nhẩm tính thì Ăm Hiếu đã có hơn 30 năm hành nghề “thổi” bệnh. Nói là “hành nghề” có vẻ hơi quá bởi Ăm Hiếu chia sẻ anh học “thổi” nhằm đề phòng lúc đi rừng nếu bị trật khớp, nếu bị rắn cắn thì biết cách tự cứu mình.

“Người vùng cao mình ít khi dùng thuốc men như dưới xuôi lắm. Mình chỉ dùng lá rừng, rễ cây để thổi mỗi khi bị đau thôi. Lớn lên trẻ em cứng chân cứng cẳng đã phải vào rừng mưu sinh, ngày đấy ai cũng gắng học thổi bệnh phòng khi bất trắc”, Ăm Hiếu nói.

Các bài thuốc bùa chữa gãy xương của các dân tộc thiểu số

Không bó, không nắn, chỉ cần treo túi thuốc nhỏ bằng 3 đầu ngón tay, cách người bị gãy xương khoảng 2 - 3m là xương tự liền. Người đang sở hữu bài thuốc bí truyền này là bà Quách Thị Viển ở xóm Đồi, xã Lạc Lương, huyện Yên Thuỷ, tỉnh Hoà Bình. Đến nay, bà Viển đã "phẫu thuật" thành công hàng nghìn ca bị gãy xương.

"Cách bức"


Mế Viển dẫn tôi lên nhà. Tôi nhìn đi, nhìn lại quanh nhà không thấy bất cứ một dụng cụ nào để sao hay chế biến thuốc. Khi đã yên vị, mế Viển mới nhẹ nhàng gỡ chiếc túi treo trên vách nhà. Phía trong có vài loại lá khác nhau và 2 đồng xu bằng đồng và một con dao. "Bí quyết của tôi là ở đây", mế Viển bảo.

Đang nói dở câu chuyện thì có mấy người đến lấy thuốc. Ai đến cũng mang theo một chai rượu và một gói bánh... Mế nhận những thứ này rất trang trọng rồi đặt chúng lên bàn thờ cung kính làm lễ. Mế bảo, việc cúng này không phải là mê tín mà người Mường thường có thói quen cúng trời, cúng đất để cảm ơn các vị thần linh đã ban cho cây thuốc ở ngoài rừng, cho bài thuốc cứu người...

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Kỳ 2: Thực hư chuyện ma quỷ về báo thù

Những bức hình vẽ người không đầu, hoặc bị kẹp đầu kèm theo những lời bùa chú huyền bí càng khiến ai trông thấy lần đầu cũng ghê sợ... 
Đón nhận những cuốn sách quí từ tay ông Triệu, chúng tôi nhẹ nhàng lật dở từng trang, từng quyển. Mặc dù không hiểu sách viết gì, nhưng những hình vẽ trong các cuốn sách đã khiến chúng tôi có cảm giác gai lạnh nơi sống lưng. Trang đầu tiên là hình người bắt chéo chân, chéo tay như bị trói, bị giam nhốt trong ngục và bị chém, bị đốt. Rồi những trang tiếp theo có cả những hình người với 3 cái đầu, 3 sắc diện, trạng thái khác nhau. Những bức hình vẽ người không đầu, hoặc bị kẹp đầu, treo cổ kèm theo những lời bùa chú huyền bí càng khiến bất cứ ai trông thấy lần đầu cũng ghê sợ, khiếp vía…
Hiện tượng chưa thể lý giải
Sách nói gì? Đó còn là một điều bí ẩn, song trong dòng họ Hà và những người hàng xóm nơi ông Quản từng sinh sống vẫn còn truyền tai nhau những câu chuyện “huyễn hoặc” khiến không ít người phải tin hay có lúc làm người nghe phải nể sợ, kính phục.
Có ai đã từng chứng kiến cảnh bệnh nhân được quấn một tấm vải, cho nằm ngoài sân và phủ lên một lớp vỏ trấu. Sau khi châm lửa đốt, đống trấu cháy đỏ rực thành than mà người bệnh không hề gì? Hơn nữa, việc những người con trai nhà phù thủy Hà Kim Quản liên tiếp gặp tai ương có phải là ma quỷ về báo thù hay chỉ là lời đồn đoán?

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

Chuyện bùa chú của Thầy phù thủy Hà kim Quản


(Pháp lý) – Bùa chú! Ai đã từng nghe và ai đã từng thấy? Một lần tình cờ, tôi có được mấy quyển sách hướng dẫn làm bùa được viết bằng chữ Nho do một ông thầy phù thủy đã mất cách đây 20 năm để lại. Nói đến bùa, tôi có biết người Thái có bùa của người Thái, người Mường có bùa của người Mường,… với các loại như bùa yêu, bùa ghét, bùa chữa bệnh,… còn bùa của nhà nho thì tôi đã thấy làm nhưng hiểu thì còn rất mông lung, mơ hồ. Và tôi quyết “khăn gói quả mướp” đi tìm người giải mã đống sách chữ nho cùng nắm lá bùa mà tôi đang có trong tay.
Kỳ 1: Bùa … những ai đã từng biết???
“Khi thầy mất, con cháu đừng cất công đi tìm sách của thầy. Vì nó có sức mạnh vô biên, người có đức học được thì tốt bằng không thì họa hại. Một ngày nào đó thầy bắt gặp ai có căn số tốt hợp với thầy, thầy sẽ về báo mộng và truyền lại cho người đó và họ sẽ đến tìm”, – đó là lời cuối cùng trước khi nhắm mắt của thầy phù thủy Hà Kim Quản tự Kim Quản.
Có duyên gặp sách
Nói như nhà Phật thường nói, phải có duyên thì mới gặp. Nói thế thì chứng tỏ tôi có duyên với đống sách của nhà phù thủy Kim Quản rồi. Đó là dịp nghỉ lễ 30/4, thay vì về quê thăm gia đình tôi lại về nhà bạn chơi. Đang ngồi uống nước tại nhà ông Bùi Văn Triệu (trú xã Gia Thủy – Nho Quan – Ninh Bình) chả hiểu sao tôi lại ngẩng mặt lên nóc nhà và rồi thấy một cái gì đó rất khó hiểu. Buột miệng tôi hỏi ông luôn “có cái gì trên nóc nhà mà kỳ lạ vậy ông?”. Đáp lại, ông bảo: Làm gì có cái gì. Tôi có thấy gì đâu!
Một số lá bùa trừ ma quỷ mà “ phù thủy” Hà Kim Quản để lại
Tôi tưởng ông biết đó là gì, ông nói khéo như vậy nên thôi, chuyển chủ đề khác. Nhưng sau khi đặt chén nước xuống ông bảo, hay cháu trèo lên xem là gì giúp ông. Khách đến nhà, tự ý thì không được tiện cho lắm nhưng được ông “ban chiếu” thì tôi đành nghe theo vậy.
“Là một bọc sách ông ạ” – tôi nói. Ông nheo mày khẽ nói “Sách gì nhỉ. Cháu mở ra xem nào”. Được ông cho phép, tôi lật dở từng trang. Đó là những cuốn sách được viết bằng chữ nho với những hình vẽ kỳ quái kèm theo một số tờ giấy nhỏ được viết bằng mực tàu đen – đỏ. Cầm trên tay những quyển sách đang đi vào giai đoạn mục nát, ông run run, ngấn lệ “đã 20 năm nay có rất nhiều người tìm đến tự xưng là hậu duệ của ông ấy nhưng họ không tìm thấy sách, hóa ra những cuốn sách đó lại để ngay ở đây…”.

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Phép thuật kỳ bí của tộc người Rục

Cuối năm 1959, bộ đội Biên phòng Cà Xèng đóng tại Thượng Hóa trong một lần tuần tra đã phát hiện nhóm “người rừng” nhút nhát, không mảnh vải che thân, leo trèo vách đá, chuyền cành nhanh như thú hoang. Sau nhiều tháng tiếp cận, bộ đội đã vận động được họ rời hang đá về định cư ở thung lũng Rục Làn, xã Thượng Hóa. Từ đây tộc người Rục được biết đến như là em út trong cộng đồng các dân tộc Việt Nam. Đến đầu năm 2013, tộc người Rục được quốc tế đưa vào danh sách 10 bộ lạc còn nhiều điều bí ẩn nhất thế giới.
nguoiruc2-1374481604_500x0.jpg
Một góc bản người Rục hiện nay. Ảnh: Tiền phong.
Theo ông Đinh Thanh Dự, nhà nghiên cứu văn hóa các tộc người ở Quảng Bình, gần hết một đời người bỏ công nghiên cứu nhiều tộc người trên địa bàn, nhưng với người Rục vẫn còn nhiều điều bí ẩn đối với ông và các nhà khoa học. Nay tuổi già, sức yếu không cho phép ông có những chuyến điền dã, nhưng ông vẫn luôn đau đáu về những gì còn dang dở với người Rục.