Ai cũng biết, để thành công, các nhà Quản trị phải có năng lực quan trọng nhất là có thể quy tụ và sử dụng nhân tài! Nhân tài là tài sản quý giá nhất của Doanh nghiệp.
Quan điểm 5:
Đặc trưng nhân tài Kinh tế theo quan điểm của Ladry Willjition (Mỹ):
- Có thói quen nỗ lực làm việc
- Có khả năng nhận dạng vấn đề và biến đổi vấn đề cho phù hợp, thích ứng
- Có năng lực ứng phó tình hình, có những kiến giải độc đáo riêng
- Có tài chỉ huy
- Lấy lợi ích tổng thể vứt bỏ lợi ích cá nhân
- Có khả năng giao tiếp, thuyết phục
- Làm chủ bản thân
Quan điểm 6:
10 tiêu chuẩn đạo đức của Lãnh đạo DN (người Nhật):
- Có cảm nhận sứ mạng
- Có cảm nhận trách nhiệm
- Có Niềm tin
- Tính tích cực
- Trung thành, thật thà
- Chí tiến thủ
- Tính nhẫn lại
- Công bằng
- Nhiệt tình
- Dũng khí
10 Tiêu chuẩn năng lực của Lãnh đạo DN (Nhật Bản):
- Năng lực tư duy
- Quyết đoán
- Quy hoạch
- Phán đoán
- Sáng tạo
- Quan sát
- Thuyết phục, lý giải
- Giải quyết vấn đề
- Bồi dưỡng cấp dưới
- Tập hợp tính tích cực.
Quan điểm 7:
Thiên kim dị đắc, nhất tướng nan cầu (ngàn vàng dễ kiếm, một tướng khó tìm)
Đọc tam quốc chí, chúng ta thấy cuộc chiến trong Tam quốc chí thực chất là cuộc chiến giữa những người tài. kẻ sĩ đấu trí tuệ, tướng sĩ đấu sức mạnh. Tào, Lưu, Tôn ai cũng muốn độc chiếm thiên hạ nên ai cũng khát khao tìm kiếm nhân tài. Những câu chuyện về tìm kiếm nhân tài của họ để lại cho chúng ta những giai thoại mà đến nay vẫn có ý nghía rất lớn lao.
Cuối đời Đông hán, anh hùng trong thiên hạ nổi lên như nấm mùa xuân. Nhưng cuối cùng chỉ có 3 anh hùng trụ lại tạo thành thế chân vạc hùng cứ Trung hoa rộng lớn. Sự thành công của họ có nguyên nhân gốc là tập hợp được anh hùng, trọng dụng hiền tài.
Xét trên góc độ Thuật dùng người trong Tam quốc chí chúng ta có thể thấy các cách thức và những “cái tài của thành nhân” khác nhau của Lưu Bị, Tào Tháo, Gia Cát Lượng… “Ôn cố tri tân” đây là kim chỉ nam để chúng ta luận đàm về điển xưa tích cũ thời tam quốc để vận dụng vào công tác quản trị ngày nay.
Quan điểm 8:
Long Trung thuyết kế, Lưu bị 3 lần đến lều tranh – bài học lớn về tuyển dụng
Năm thứ 12 Kiến An (207 sau CN) sau khi thua trận ở Nhữ Nam, Lưu Bị đến sống nhờ Lưu Biểu. Khi được Từ Thứ tiến cử Gia Cát Lượng là người có tài ngang dọc trời đất có một không hai, Lưu Bị tự mình đi đến Long Trung cầu Gia Cát. Đến nới Lượng đi vắng thì buồn rầu ra về.
Mấy hôm sau khi biết chắc chắn Lượng đã về, Trương Phi khuyên chỉ cần cho người đến gọi nhưng Bị gạt đi và lại thân chinh ngược gió bấc đến tận nơi. Lần thứ 2 vẫn không gặp được.
Sang xuân, Lưu Bị ăn chay 3 ngày, tắm rửa sạch sẽ, chọn ngày lành tháng tốt tiếp tục tới cầu Gia Cát. Cách lều tranh nửa dặm đã xuống ngựa đi bộ, đến nơi Gia cát đang ngủ thì chắp tay đứng đợi ngoài hiên.
Gia Cát thấy tấm chân tình của Lưu Bị mà ra tiếp và đưa ra “Long trung thuyết kế” nổi tiếng lịch sử Trung hoa.
Lưu Bị khẩn thiết cầu hiền nên sau này đã gặt hái thành quả rực rỡ, dưới tài của Gia Cát, nước Thục nhỏ bé có thể sánh ngang với nước Ngụy hùng mạnh có lịch sử gần 30 năm.
Khi Lưu Bị đến mời Gia Cát thì ông đã 47 tuổi, trong khi Gia Cát mới 27 tuổi, thế mà Lưu Bị vẫn hành xử một cách lễ độ, ần cần và tôn kính. Đây là bài học lớn về sự ưu đãi kẻ sĩ, thành tâm cầu hiền.
Ngày nay, các nhà quản trị doanh nghiệp đã mấy ai làm được như Lưu Bị? Vấn đề tuyển dụng trong “thế giới phẳng” hiện nay của chúng ta thì nhân tố trọng đãi, thành tâm, tìm kiếm người bằng cả tấm lòng có sức hút rất lớn, nhất là đối với những nhân tài, khi mà các điều kiện về lương bổng, đãi ngộ… dần trở nên bão hòa và rất cạnh tranh…
Quan điểm 9:
Cầu hiền không cần câu nệ – cái tài của Tào Tháo trong việc tuyển dụng nhân tài
Xét về mặt tìm kiếm hiền tài, có thể nói Tào Tháo không hề thua kém Lưu Bị. điểm nổi bật của Tào Tháo khi chọn hiền tài là không câu nệ, hễ có tài năng là trọng dụng. Nhờ đó mà dưới trướng Tào Tháo có rất nhiều anh tài hội tụ, tạo thành nền móng vững chắc đưa đến thắng lợi cuối cùng trong cuộc chiến tranh hùng thiên hạ.
Khi Tuân Húc tiến cử Trình Dục, Tháo liền cho người đi tìm, Trình Dục ẩn trong núi Tháo liền thân hành mời về phò tá. Trình Dục tiến cử Quách Gia, Tháo mời ngay về bàn đại sự. Vu Cấm dẫn quân đến hàng, thấy Vu có tài liền phong làm Điểm quân tư mã. Hạ Hầu Đôn tiến cử Điển Vi là hào kiệt phi thường, Tháo liền phong ngay Vi làm Đô Úy… Chính việc trọng dụng người tài không cần câu nệ, hễ có tài là dùng nên dưới trướng Tào Tháo có đội ngũ anh hào hùng hậu, làm nên thắng lợi cuối cùng.
Ngày nay, các nhà quản trị DN có thể học ở Tào Tháo đức tính rộng rãi dung nạp nhân tài, hễ là người có tài, có ích cho DN thì trọng dụng, không nề hà điều gì. Có như vậy thì mới hội tụ được nhân tài, chưa kể trong thực tế chúng ta thường thấy hiện tượng “có tài, có tật”, nếu chỉ vì “có tật” mà bỏ đi nhân tài thì quả là đáng tiếc. Chưa kể sự rộng lượng trọng dụng có thể cảm hóa “cố tật” của nhân tài, phát huy cao độ tài năng của họ. “Dụng nhân như dụng mộc” chớ vì một vết sâu đục mà bỏ đi cả khúc gỗ, nhất lại là gỗ quý hiếm …
còn nữa ...
TheoVNBI

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét