Hiển thị các bài đăng có nhãn Đại tướng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đại tướng. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013
Văn tế Đại tướng
Hỡi ơi,
Quá trăm năm xuôi ngược bôn ba
Nửa đời người xông pha trận mạc
Lòng trăng thu vằng vặc
Dẫu xếp súng gươm vẫn đĩnh đạc tướng quân
Nay thác xuống lòng muôn dân lệ đổ
Nhớ linh xưa,
Giáng sinh vùng quê Lệ Thủy
Ngày ngày soi bóng Kiến Giang
Vốn dòng dõi Cần Vương thủa trước
Lại thêm nghề bốc thuốc cứu dân
Từ buổi ấu thơ, đọc chữ thánh hiền đã hiểu thấu nghĩa nhân
Trong cơn mộng lành, nghe chuyện giặc Tây đã thấm nhuần khí tiết
Sinh trong buổi nước nhà đổ nát, thiếu cột chống trời nên nghiêng ngả liêu xiêu
Lớn lên thấy dân chúng lầm than, vắng bóng anh hùng nên bơ vơ tan tác
Ngó xuống đường thấy lưỡi lê giặc Pháp
Những sĩ phu thân nát đầu rơi
Nhìn lên trên thấy võng lọng con trời
Những xe pháo im hơi lặng tiếng
Thơ Đỗ Trọng Khơi Kính viếng Đại tướng
Núi non xô lệch nhường kia
Kính viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp!
Mồng mười, mười một, mười hai
mười ba - chủ nhật, ấy ngày biệt ly
Núi non xô lệch nhường kia
mang hồn sông biển Người kê cho bằng
Sinh Lộc Thuỷ, ngụ Mũi Rồng
Hoành sơn lưng dựa, biển Đông trước nhà
Trăm năm trong cõi… oa oa
trẻ thơ lẫm chẫm, bước già châng lâng
Dấu về ấm lại khoảng đồng
tình dân tộc, nghĩa non sông sâu dày
Mảnh trăng ở nốt đêm nay
sáng mai…theo đốt tay gày trăng tan.
10/10/2013
mười ba - chủ nhật, ấy ngày biệt ly
Núi non xô lệch nhường kia
mang hồn sông biển Người kê cho bằng
Sinh Lộc Thuỷ, ngụ Mũi Rồng
Hoành sơn lưng dựa, biển Đông trước nhà
Trăm năm trong cõi… oa oa
trẻ thơ lẫm chẫm, bước già châng lâng
Dấu về ấm lại khoảng đồng
tình dân tộc, nghĩa non sông sâu dày
Mảnh trăng ở nốt đêm nay
sáng mai…theo đốt tay gày trăng tan.
10/10/2013
Nguồn Quê choa
THƠ NGUYỄN TRỌNG TẠO KÍNH VIẾNG ĐẠI TƯỚNG
BẤT TỬ
Kính viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp
Thánh Gióng về trời. Thánh Giáp về quê
Vì Dân Nước Người trở thành Bất Tử
Thành Núi thành Mây thành Ruộng Đồng, Sông, Bể
Thành tượng hình chữ S trấn biển Đông
Thành Đền thờ trong mỗi tấm lòng Dân
Thành Ngọn đuốc soi đường đêm tăm tối
Thành Mặt trời cho trần gian nắng mới
Thành Mặt trăng vành vạnh tấm gương vàng
Người ba năm không nói không cười vươn vai thành Phù Đổng
Người cuối đời phải dấu ánh sao Khuê trong tấc dạ trung thành
Nhẫn và Vinh đốn ngộ Vinh và Nhẫn
Trái tim hồng thành Xá lị, Kim đan
Người không nghĩ mình sẽ hóa Thánh nhân
Khi nằm xuống cả non sông thương khóc
Cả non sông thành Rồng chầu Hổ phục
Tôn vinh Người vị Thánh của lòng Dân
Bắn lên trời cao những tiếng sấm vang rền
Tiễn Người vào Bất Tử
Nghe trái đất rùng mình thương nhớ
Hướng về Người lấp lánh giữa trời sao…
Hà Nội, 10.10.2013
NGUYỄN TRỌNG TẠO
Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013
Đất Rồng - Nơi an táng Đại tướng Võ Nguyên Giáp
Đại tướng Võ Nguyên Giáp cùng gia đình đã chọn đất Mũi Rồng ở thôn Thọ Sơn, Quảng Đông (Quảng Trạch, Quảng Bình) cho giấc thiên thu.
Đấy là thế đất của trường tồn và hộ vệ bờ cõi. Khu vực an táng không phải là đảo Yến mà là trong trung tâm của một thung lũng hoang sơ tuyệt đẹp. Nơi đó có đỉnh núi Rồng lừng lững, thung lũng Rồng chính hướng đông nam, bãi biển cát vàng mịn, hai bên cánh gà thung lũng có vô số các thớ đá bị bào mòn bởi sóng biển và người dân gọi đó là vảy rồng.
Mũi Rồng địa linh
Thôn Thọ Sơn chạy dài từ quốc lộ 1A ra biển. Giữa đồng thôn có một khu cát, hết khu cát thì tự giữa đất trời trồi lên một mỏm núi không cao, không thấp, người dân gọi là núi Rồng.
Trong hồ sơ của Sở GTVT tỉnh Quảng Bình định danh khu vực này là Mũi Rồng với các cao trình nước biển, bình độ lý tưởng và hướng gió cũng như nhiều số liệu kỹ thuật khác. Riêng người dân Thọ Sơn, theo các vị cao niên, từ thuở lập làng, những nhà địa lý đã lưu ý với con cháu các đời, đây là khu vực linh thiêng, phải biết bảo vệ để đợi người có công trạng lớn về an giấc. Cụ Lê Hữu Khành, người Thọ Sơn, kể: “Ngày xưa khi chúng tôi vượt qua núi Rồng, xuống thung lũng Rồng kiếm củi, các vị bô lão trong làng thường dặn dò vào đó phải cẩn trọng đi đứng vì đó là nơi thiêng liêng của làng”. Cụ Khành cho biết thêm, người làng có việc tang gia, làng không cho phép đưa táng ở thung lũng Rồng, mặc dù đó là địa thế rất đẹp, chỉ được chôn ở đồng Mới cách hướng bắc của làng hơn hai cây số. “Có lẽ các cụ xưa muốn dành cho một ai đó công trạng hiển danh để trấn giữ che chở cho dân, cho nước. Ngày xưa, tui từng nghe những người thông thạo địa lý trong làng bàn thế và không ai dám trái lời các bô lão. Trong khu vực đó chỉ có một ngôi mộ xưa cổ. Khi bọn tui lớn lên đã thấy mộ và cũng được biết dưới mộ là người có công lao lớn” - cụ Khành kể
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
