Hiển thị các bài đăng có nhãn Mường. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mường. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013

Những 'kì án' xuất phát từ lá bùa(2)

“Nói đến chuyện bị bỏ bùa, ai mà không sợ. “Bùa yêu” còn đỡ sợ nhất là “bùa ác”. “Bùa yêu” thì chỉ khi phụ tình, bạc tình mới bị trừng phạt. Chứ “dính” phải “bùa ác” thì hết cách gỡ”- anh Đinh Huy Toàn, người Phú Xuyên, Hà Nội khẳng định như thế khi kể về thứ “bùa ác” cướp đi người bạn “nối khố” của anh.

Kỳ 2: “Kỳ án” chết lạc trong vườn dứa

Vườn dứa bị yểm bùa

Năm 1999, nhiều bản làng ở huyện Cao Lộc, Lạng Sơn trong cơn khát cháy họng vì hạn hán kéo dài. UBND tỉnh Lạng Sơn và huyện Cao Lộc kiên quyết tìm cách đưa nước sạch về để cứu các bản làng. Dự án dẫn nước lên vùng cao được vạch ra. Một đội thi công đường ống dẫn nước sạch toàn là những trai trẻ dưới xuôi được điều lên làm nhiệm vụ.

“Lúc ấy bọn mình là một cánh thợ tư nhân được chủ thầu thuê lại. Anh em chủ yếu là người Phú Xuyên (Hà Tây cũ –NV) do mình lãnh đội. Trước khi đi, mẹ mình có bảo là lên trên ấy có nhiều người dân tộc. Đi xa phải giữ mình, cái kim sợi chỉ của người ta cũng không được tự ý lấy. Muốn cái gì phải xin, phải hỏi, họ có cho mới được động vào. Bà còn dặn rằng: bùa của người dân tộc linh lắm, nếu có chót làm gì không phải thì nên xin lỗi người ta ngay và thật tâm mới được. Nhưng lúc ấy, anh em thanh niên “ruột để ngoài da”. Bà nói mà chẳng đứa nào nghe lời cả” – anh Toàn nói.

Đội thi công của anh Toàn có hơn 20 chục anh em, hầu hết đều chưa vợ, cá tính nghịch ngợm lại chơi chung với nhau từ thuở nhỏ. Trong số đó có anh Nguyễn Viết Minh, gần nhà anh Toàn.

“Lên đến Cao Lộc, anh em hạ trại ngay chân núi. . Ăn uống anh em phải tự nấu lấy. Đường xa, núi dốc, gạo phải cõng bộ hàng chục km mới vào đến nơi. Thực phẩm còn đỡ nhưng rau xanh thì thiếu quá nên anh em phải ăn rau rừng nhiều bữa ai cũng xót ruột đành phải tìm cách kiếm rau. Bữa ấy, đi bộ 4km anh em mới tìm được một nhà dân để hỏi mua rau. Không có nhiều loại nhưng gia chủ người dân tộc Nùng cũng hiếu khách mà anh em lại làm việc giúp bà con dân bản nên ông quý lắm. Ông cho cả một tải rau với hơn chục quả dứa nhà ông trồng được. Trước khi về, ông chỉ cho cách đi tắt qua một vườn dứa và dặn : Không được lấy dù một quả. Vườn dứa của một thầy mo đã yểm bùa ác rồi. Vào chỉ có chết nhưng anh em chỉ cười mà không ai tin”- anh Tùng, bạn của anh Minh và anh Toàn kể lại.

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2012

Thực hư giếng thần xứ Mường và khúc gỗ 'trấn' long mạch

Từ lâu lắm rồi, người bản Khộp xã Ngọc Lâu (Lạc Sơn, Hòa Bình) đã thấy giếng thần ngự ngay đầu bản. Và dưới đáy của giếng thần là khúc gỗ kỳ lạ cũng không biết có tự bao giờ. Nếu vớt khúc gỗ ấy lên, cả bản Khộp sẽ không còn một giọt nước.
Giếng không bao giờ cạn

Ông Bùi Văn Chấn, Chủ tịch UBND xã Ngọc Lâu tự hào: “Xã miền núi chúng tôi có cái giếng thần nghìn tuổi. Dù trời có hạn thì đồng ruộng cũng không sợ hết nước”. Nói xong, ông dẫn chúng tôi đến bản Khộp cao chót vót trên đỉnh núi để mục sở thị giếng thần kỳ lạ này.

Quan sát kỹ, đó là một mó nước đã được xây dựng lại, bốn bên được đổ bằng bê tông vuông vức. Ông Bùi Văn Huy, Trưởng ban Văn hóa xã Ngọc Lâu cho hay: “Trước đây, giếng thần là một mó nước tự nhiên. Vì sợ bị mai một nên chúng tôi cho xây dựng tường bao để bảo vệ. Tuy nhiên, tính linh thiêng và mực nước trong giếng vẫn không hề thay đổi”. Lạ cái, trải qua nhiều mùa khô hạn, nhưng nước giếng chưa bao giờ vơi cạn dù cho cả làng có múc đổ đi hay dùng máy bơm ra ngoài.

Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2012

Bí ẩn về ngôi đền "Quèn tối" xứ Mường Rụng- Kỳ 2

Ngôi chùa khiến đá phải né tránh

Bên cạnh câu chuyện ngôi chùa có khả năng tìm lại của bị mất. PV còn được nghe rất nhiều câu chuyện kì lạ xung quanh ngôi đền linh thiêng này như: Những tảng đá nặng hàng tấn khi lăn từ trên núi xuống đều biết tránh ngôi đền, hàng chục người bị hóa điên vì đã mạo phạm chốn linh thiêng và còn rất nhiều điều kì lạ, bí ẩn khác…

Đá biết tránh đền…

Bên bếp lửa bập bùng cháy, nhấp chén rượu màu xanh cay xè, thơm nồng được gia chủ ngâm bằng các loại thảo dược quý, không gian bên ngoài lặng như tờ, chỉ có màn đêm dày đặc và tiếng côn trùng rả rích, PV như bị cuốn hút bởi những câu chuyện kỳ lạ xảy ra xung quanh ngôi đền “Quèn Tối” được ông Bích, người  trông coi ngôi đền kể.

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012

Bí ẩn về ngôi đền “Quèn tối” xứ Mường Rụng-Kỳ 1

Kỳ1: Ngôi đền có khả năng tìm lại của bị mất

Một trong những điều kỳ lạ là bất kỳ ai bị mất của nếu có lòng thành tới đây xin thánh thần thì đều tìm lại được theo rất nhiều cách khác nhau…

Gốc tích ngôi đền cổ…

Ngôi đền “Quèn Tối” tại xã Bảo Hiệu, huyện Yên Thủy, tỉnh Hòa Bình đã tồn tại qua bao mùa nắng mưa, bao thăng trầm của lịch sư, là nhân chứng duy nhất còn sót lại chứng kiến biết bao đổi thay của mảnh đất mường Rụng này. Xung quanh ngôi đền linh thiêng và bí ẩn đó, bấy lâu nay người dân địa phương vẫn rỉ tai nhau về câu chuyện ngôi đền có khả năng tìm lại của bị mất.

Để xác minh thực hư câu chuyện kỳ lạ trên, PV đã lặn lội về địa phương để tìm hiểu thêm thông tin xung quanh vụ việc. Trao đổi với PV, một số bậc bô lão trong làng, cho biết, về nguồn gốc ngôi đền “Quèn Tối” có tự bao giơ, không có bất cứ tài liệu nào ghi chép lại. Từ khi các cụ còn nhỏ, ngôi đền thiêng đã sừng sững đứng đó thách thức nắng mưa. Ngôi đền tọa lạc dưới chân ngọn núi, được người dân ở đây gọi với cái tên “bàn chân hổ vồ”, bao bọc xung quanh ngôi đền là cây cối mọc um tùm, rậm rạp, được xem là một chốn linh thiêng bất khả xâm phạm của thánh thần.

Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2011

Thành 'cao thủ bùa yêu' sau một giấc mơ?



Theo ông Tản, không thể kể hết những gia đình đã được ông hàn gắn tình cảm cho đến thời điểm này.

Chỉ vì một giấc mơ lạ cứ lặp đi lặp lại mà ông Quách Văn Tản đã trở thành một "cao thủ bùa yêu" của xứ Mường ở Hòa Bình.

Nhìn theo tay của chú Hải - người dẫn đường của chúng tôi - ngôi nhà sàn đơn sơ nằm chênh vênh trên dãy núi sừng sững dần hiện ra. Lúc chúng tôi đến thì ông Tản đang loay hoay kiểm tra những tổ ong rừng trước cửa nhà. Thấy có người lạ ông dừng tay, ngẩng mặt gật đầu chào chúng tôi.

Hai người đàn ông trao đổi qua lại bằng những câu tiếng Mường mà tôi chỉ bập bẹ hiểu đôi ba câu. Nói đoạn, ông Tản tươi cười mời chúng tôi lên nhà, đến lúc đó tôi mới nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông gắn với nhiều giai thoại và lời đồn đại này.



Ông Quách Văn Tản.

Ông tên thật là Quách Văn Tản, là người gốc ở xóm Thung, Yên Phú. Đã bước sang tuổi 60 mà nom ông Tản còn trẻ lắm. Thân hình rắn rỏi, nước da trắng và dáng người mảnh khảnh, mái tóc cũng chỉ điểm vài sợi bạc. Nếu không nói hẳn người đối diện khó đoán biết được tuổi thật của ông.

Thứ Tư, 30 tháng 3, 2011

Bí ẩn khu mộ thiêng bên đường

Hàng nghìn cột đá nhấp nhô bên những nấm mồ ẩn hiện trong khu rừng mịt mùng không nhìn thấy ánh sáng mặt trời. Đó là lời kể về khu Thánh địa “Đống Thếch” của nhà lang Mường Động thuộc xã Vĩnh Đồng, huyện Kim Bôi, tỉnh Hoà Bình thời kỳ trước... 
Bóng ma bên những cột đá
Nằm giữa núi rừng thâm u, những cột đá gần 400 năm tuổi vẫn đứng trơ gan cùng tuế nguyệt. Đó là điểm độc đáo của khu mộ cổ Đống Thếch (xã Vĩnh Đồng, huyện Kim Bôi, Hòa Bình) - một “kho báu” mang đậm bản sắc văn hóa xứ Mường Động.
Từ nhiều năm nay, hàng trăm mồ đá nằm im lìm u tịch và lạnh lẽo giữa vùng rừng núi Tây Bắc ấy là một bí ẩn lớn đối với bất cứ ai từng một lần đặt chân tới.
Hàng trăm mồ đá nằm im lìm u tịch và lạnh lẽo giữa vùng rừng núi Tây Bắc ấy là một bí ẩn lớn đối với bất cứ ai từng một lần đặt chân tới (Ảnh: Tiến Thành - Tuổi Trẻ)

Những người dân bản xứ không biết nhiều về gốc tích hay truyền thuyết rừng mộ đá này. Họ kể rằng, trước đây khu vực này rất rộng, gồm hàng trăm ngôi mộ và hàng ngàn phiến đá chôn xung quanh. Người ta gọi cả quần thể ấy là rừng mộ đá.
Tất cả các ngôi mộ đều chôn ba khối đá cao phía đầu mộ thành một hàng, khối đá to nhất chôn ở giữa. Chân mộ chôn ba khối nhỏ hơn. Những khối đá cẩm thạch được xác định là mang về từ xứ Thanh, ở vùng này không có loại đá ấy. Phiến đá to nhất có chiều rộng hơn 1m, cao khoảng 4m, có phiến nặng hàng tấn.