Thứ Ba, 1 tháng 3, 2011

Bí ẩn đầm 99 ngách

Móng vuốt của rùa khổng lồ thì cực sắc và nó đào ổ cực khỏe. Có nhiều chỗ đất đá sỏi gan trâu, cứng như thép, cuốc bổ quằn lưỡi, thế nhưng rùa vẫn bò lên đào ổ tung tóe. Chiều rộng của ổ thường bằng thân rùa, chiều sâu chừng 40cm
 
Bày tỏ việc muốn tìm hiểu về loài giải khổng lồ ở đầm Minh Quân, ai cũng chỉ tôi gặp ông Trần Trọng Dần, sống ngay cạnh cái đầm khổng lồ này.

Loanh quanh dọc mấy bờ ruộng, rồi tôi cũng tìm được ông Dần, khi ông đang chèo chiếc thuyền nhỏ ở ven bờ đầm để thả lưới bắt cá. Khi hỏi về rùa khổng lồ, ông Dần bảo: “Các anh gặp đúng người rồi đấy. 80 tuổi đời, 65 năm sống nhờ cái đầm này, lại lấy vợ là người ở cù lao giữa đầm, nên chả có ngóc ngách, hang hốc, củ tỉ cù tì gì dưới cái đầm này tôi không biết cả”.

80 tuổi với 65 năm đánh cá trên đầm, ông Dần là người hiểu từng luồng lạch đầm Minh Quân. 

Nói rồi, ông Dần dẫn tôi vào căn nhà tồi tàn ngay dưới chân đập đầm Minh Quân và chỉ vào hình một con rùa to nhất trong tấm giấy khổ lớn vẽ hình các loài rùa ở Việt Nam, bảo: “Có phải anh hỏi con này không? Nó giống hệt con này, có nhiều ở đầm lắm”. Phía dưới hình con rùa mà ông Dần chỉ có dòng chữ Rafetus swinhoei.

“Anh Nguyễn Xuân Thuận tặng tôi tấm tranh vẽ rùa này và bảo đây là rùa Hồ Gươm. Anh ấy còn cho tôi xem rất nhiều ảnh chụp rùa Hồ Gươm, nên tôi chắc chắn con này có rất nhiều ở đầm, quê tôi gọi nó là con giải” – ông Dần khẳng định như đinh đóng cột. Nguyễn Xuân Thuận là điều phối viên của Chương trình rùa Việt Nam, thuộc Chương trình rùa châu Á.

Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2011

Tin hay không những chuyện "đầu thai" kỳ lạ (P1)

Câu chuyện về cháu Nguyễn Phú Quyết Tiến (thị trấn Vụ Bản, Nam Định) đã nổi tiếng tới mức khắp cái thị trấn nhỏ này, từ già đến trẻ ai ai cũng có thể kể rành mạch, thông tường.

CHUYỆN “ĐẦU THAI” CÓ THẬT KHÔNG ?

Câu chuyện về cháu Nguyễn Phú Quyết Tiến (thị trấn Vụ Bản, Nam Định) đã nổi tiếng tới mức khắp cái thị trấn nhỏ này, từ già đến trẻ ai ai cũng có thể kể rành mạch, thông tường.
Cổng nhà anh Tân có 3 cháu nhỏ khoảng 9-10 tuổi đang nô đùa. Thấy tôi cất lời hỏi thăm, một cháu bé nhìn trắng trẻo, ngôi ngô nhất trong đám trẻ nhanh nhảu : “Cô hỏi bố cháu à ! Bố cháu đang ở trong nhà. Cô vào uống nước để cháu gọi bố”. Trong lúc chúng tôi đang ngờ ngợ đoán chừng cậu bé lúc nãy chính là bé Tiến “nổi tiếng” tiêu tốn không ít giấy mực của báo chí, thì anh Tân bước ra.
Câu chuyện “tái sinh” kỳ lạ
Anh Tân và chị Thuận cưới nhau được 6 năm mới sinh được cháu Nguyễn Phú Quyết Tiến (28/2/1992). Cháu Tiến lớn lên bụ bẫm, xinh xắn, trong sự yêu chiều hết mực của cả gia đình. Thế nhưng, đến năm cháu 5 tuổi, tai họa bất ngờ ập xuống.
Hôm đó vào buổi chiều tháng Giêng, anh Tân đang nằm đọc báo bỗng giật nảy mình chồm dậy, ruột gan như lửa đốt. Anh gọi vợ hỏi : “Thằng Tiến đâu, tìm nó về đi”. Chị Tân tìm gọi mãi nhưng không thấy Tiến đáp lại, ra phía bờ sông gần nhà chị chỉ nhìn thấy đôi dép cháu để trên bờ. Dưới dòng nước xanh ngắt nhìn thấu tận đáy, không thấy điều gì bất thường. Chị chạy về báo anh Tân. Bỏ tờ báo, anh hớt hải ra phía bờ sông thì nhìn thấy xác cháu Tiến nổi cách bờ 3m. “Tôi lao xuống dòng nước, ôm chặt lấy con nhấc lên bờ. Nhưng tất cả đã quá muộn !”, giọng anh lạc đi, không giấu vẻ kinh hoàng khi nhớ về cái ngày đau thương ấy.
Cháu Tiến mất đi khiến cả anh Tân, chị Thuận đều như kẻ mất hồn. Nỗi đau càng nhân lên gấp bội khi chị Thuận do vấn đề sức khỏe đã “không còn khả năng làm mẹ” nữa. Trong cơn vật vã, bà cụ hàng xóm mà sau này anh Tân mới biết là “bà mế” có sang vỗ vai anh và bảo : “Con yên tâm, sớm muộn gì nó cũng tìm về với con thôi !”. Khi ấy vì quá đau buồn anh cũng coi lời bà như lời an ủi của những người hàng xóm tốt bụng khác.
Năm 2006, cả hai vợ chồng vẫn chưa nguôi nỗi đau mất con thì nghe có người rỉ tai ở Xóm Cọi, xã Yên Phú, Lạc Sơn, cách nhà anh chị chừng 3km có cháu bé nghi là “con lộn” của Tiến. Cháu tên Bùi Lạc Bình (sinh ngày 6/10/2002) là con một gia đình người Mường nhưng ngay từ khi biết nói đã khăng khăng bảo mình là con người Kinh, nhà trên thị trấn Vụ Bản.

Bí ẩn giếng Mắt Rồng bên dòng Tô Lịch

- Sau khi giếng Mắt Rồng (đường Thụy Khuê, phường Bưởi, quận Tây Hồ) bị lấp, nhiều sự kiện lạ đã xảy ra khiến người địa phương liên tưởng đến câu chuyện lưu truyền từ  nhiều thế hệ trước... 

Chuyện xưa kể lại


Người dân sống xung quanh cho biết, đền Long Tỉnh thờ Đức Chúa Cả. Đền không to, giản dị trong một khuôn viên nhỏ nhưng nhiều người nhắc đến ngôi đền với vẻ thành kính lẫn sợ sệt. Hiện nay, vẫn còn một cây cổ  thụ mọc chồi từ trong đền ra, một nửa thân cây ăn vào bên hữu đền, một nửa cây mọc lộ thân ra đường. Ngọn cây thì đội thẳng mái đền vươn lên hít không khí. Không ai dám ngắt lá cây trong đền chứ không nói gì đến dám phá cây.


Ngôi đền nằm gần một khúc sông Tô Lịch. Xa xưa có câu chuyện về, trong vùng có người đàn bà đẹp sinh hạ được đứa con trai thì bị băng huyết qua đời. Trước đó, bà đã sinh được một người con gái dung nhan cũng bội phần xinh đẹp.
 
Trước khi qua đời, bà dặn lại người chồng: Con gái mình vào tuổi 16 sẽ lội ngược khúc sông Tô này mà chết, nó mà không chết, thì người làng sẽ lại có dịch đau mắt giống y như nhà vua thuở ông Dàu bà Dàu (vua bị đau mắt, ông Dàu lao mình xuống sông Tô hiến mình cho hà bá để cứu mắt vua theo lời chỉ dẫn của thầy phong thủy. Bà Dàu cũng trầm mình theo chồng, vua khỏi mắt lập tức phong tước và cho thờ hai vợ chồng ông bà Dàu ở đình Yên Thái, ngã ba Thụy Khuê - Lạc Long Quân hiện nay).

Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

Lên đồng ở VN-Di sản văn hóa thế giới(*)

Lên đồng là một bảo tàng sống động của văn hóa Việt và hoàn toàn xứng đáng được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới, nhưng bây giờ chưa phải là lúc bởi vẫn chưa có sự đồng thuận.
Trong buổi nói chuyện về Lên đồng tại Trung tâm văn hóa Pháp chiều 23.2, GS  Ngô Đức Thịnh - GĐ Trung tâm Nghiên cứu và bảo tồn văn hóa tín ngưỡng Việt Nam đã nhận định như vậy. Cũng trong buổi nói chuyện, ông đã trình bày nhiều điều thù vị về bản chất của lên đồng và đạo mẫu.
100 % người có căn số sau khi trình đồng khỏi bệnh
Muốn hiểu lên đồng thì trước tiên phải hiểu về đạo mẫu. Nhưng đạo mẫu lại là một vấn đề hết sức rộng lớn.
- Đạo mẫu là việc tôn thờ thánh mẫu theo quan niệm mẫu là người cai quản các miền khác nhau của vũ trụ và có thể che chở cũng như ban phát cho con người sức khỏe, tài lộc. Đạo mẫu khác với các tôn giáo, tín ngưỡng khác ở VN. Vì đạo mẫu không hướng con người về thế giới sau khi chết, không phải thế giới linh hồn mà đạo mẫu hướng đến đời sống trần tục của  nhân gian với mục tiêu sức khỏe, tài lộc.
Hơn nữa, đạo mẫu là một tín ngưỡng đa thần, thậm chí có thể nói không có một tín ngưỡng nào của người Việt lại đa thần như đạo mẫu. Đạo mẫu có trên dưới 50 vị thần được phân thành các hang bậc từ cao xuống thấp. Cao nhất là Thánh mẫu, dưới Thánh mẫu có hàng quan, hàng ông chầu, hàng ông hoàng, hàng cô, hàng cậu…Tuy nhiên, các vị thần này được phân thành 4 phủ . 4 phủ này được biểu tượng bằng 4 màu khác nhau. Thiên phủ màu đỏ, địa phủ màu vàng, thượng ngàn màu xanh...
Vì thế, đạo mẫu là một tín ngưỡng hiện sinh, một nhân sinh quan độc đáo và sâu sắc của người Việt.
Biểu diễn minh họa lên đồng tại trung tâm văn hóa Pháp tối 23.2
Biểu diễn minh họa lên đồng tại trung tâm văn hóa Pháp tối 23.2
GS có nói mê xem lên đồng từ bé và có khi GS cũng có căn số trình đồng, chỉ chưa mở điện thôi. Điều gì ở lên đồng khiến GS say mê đến vậy?

Chủ Nhật, 20 tháng 2, 2011

Thầy rắn Thất Sơn - Kỳ cuối: Khắc tinh nọc độc

Miếng sừng dinh nhỏ bằng đầu đũa  ăn vậy mà có thể hóa giải được tất cả các loại nọc độc của những loài rắn, rết.
Ở vùng Bảy Núi – An Giang chỉ có ông Bùi Thanh Tùng, ở xã Thới Sơn, huyện Tịnh Biên sở hữu miếng sừng dinh quý giá hút được mọi loại nọc độc.

* Cứu nguy cho đồng đội:

Ông Tùng, sinh năm 1927, nguyên là Phó Chính trị viên Huyện đội Tịnh Biên. Năm 1963, trong lần đi dự Đại hội giải phóng quân miền Nam, ông được một đồng chí tặng cho 2 mắt sừng dinh rắn nhỏ bằng ngón tay út star. Theo lời đồng chí này, sừng dinh rất quý và hiếm vì khả năng hút được tất cả các loại nọc độc, nhất là nọc rắn. Đơn vị ông trước đây là tiểu đoàn 510, thường xuyên hành quân, băng rừng, lội ruộng trên các chiến trường ở Campuchia nên không ít chiến sĩ Việt Nam đã vĩnh viễn nằm lại xứ người vì bị rắn độc cắn chết.

Từ khi có được khúc sừng dinh, ông Tùng gói theo ba lô hành quân, phòng khi đồng đội gặp nạn là đem ra cứu chữa. Lúc đó, do có nhiều tiểu đoàn bủa ra các cánh nên rất nhiều người bị rắn cắn. Anh em đồng đội vác về đơn vị tìm ông Tùng để nhờ khúc sừng dinh hút nọc. Ông kể: “Còn ngay trong đơn vị tôi, anh tư Tài bị rắn cắn hỏi mượn sừng dinh của tôi, giải độc xong, ổng cắt hết một lóng để dành. Rồi tới tư Lợi, Hùng Nẻo, Chín Nhóc và nhiều anh khác hỏi mượn. Tôi dặn kỹ là đừng có chẻ nhỏ sừng ra, sợ bị mất công hiệu, nhưng mỗi ông được chữa khỏi đều chẻ lấy một miếng … phòng thân. Lúc đem trả tôi khúc sừng chỉ còn lại bằng đầu đũa ăn. Giận quá tôi quăng vô bụi tre rừng nhưng trúng ngay cây tre văng ngược ra ngoài. Mấy đứa em thấy vậy lượm lại đưa tôi giữ tới bây giờ”.

Thứ Sáu, 18 tháng 2, 2011

Thầy rắn Thất Sơn-Kỳ 3: Đạo trị rắn của thầy Tư.


Chữa cho các nạn nhân bị rắn độc cắn không lấy tiền, mà nhiều khi còn móc tiền túi dúi vào tay những người nghèo gặp nạn. Thầy tên Lê Văn Duyên, 65 tuổi, cũng trị rắn độc cắn có tiếng tăm ở xã An Phú, huyện Tịnh Biên. Vì nhà ông nằm cuối sóc Tà Ngáo ở xã An Phú nên mọi người quen gọi là thầy tư “Tà Ngáo”.

* Theo nghiệp để tự cứu mình:
Gia đình, cha mẹ ông đều là người Việt nhưng sinh sống ở Tà Lập, huyện Kirivong, tỉnh Tà Keo, Vương quốc Campuchia. Khi đó, khắp vùng Tà Lập bốn mặt đối diện núi rừng. Mà con người thì phải bám víu vào rừng để sống, để lánh nạn trong những năm tháng chiến tranh. Biết hiểm nguy luôn rình rập, cha ông đã bôn ba khắp nơi trên đất nước chùa tháp để tìm học bài thuốc trị nọc rắn của dân tộc Campuchia. Nhờ học được bài thuốc quý, mà gia đình ông và những người sống lân cận trong vùng mới có thể tồn tại giữa  rừng núi hiểm trở. “Sau đó, cha tôi đã truyền lại cho tôi để tự cứu bản thân. Thấy cuộc sống ở đó khốn khó quá, hơn nữa gia đình tôi bị Pôn Pốt thảm sát chỉ còn tôi sống sót nên khoảng năm 1980 tôi về lại Việt Nam, ở sóc Tà Ngáo tới bây giờ”, ông Duyên tâm sự.

Thứ Tư, 16 tháng 2, 2011

Thầy rắn Thất Sơn-Kỳ 2: Đệ tử chân truyền của “Thần y”

Nhờ sự truyền dạy từ lão sư phụ quá cố vốn được người dân tôn kính như “thần y” nên vị sư cả trẻ tuổi dưới chân núi Nam Quy đã dùng phương thuốc ấy cứu sống hàng trăm người bị rắn độc cắn thoát khỏi lưỡi hái tử thần.
Đó là sư cả Chau Sóc Kol chùa Phnom Pi Lơ dưới chân núi Nam Quy thuộc xã Châu Lăng (huyện Tri Tôn). Chưa đầy 30 tuổi nhưng Chau Sóc Kol đã trở nên nổi tiếng  cả vùng vì cứu sống hàng trăm người là nạn nhân của những loài rắn độc.

Phát hiện tình cờ:

Chùa Phnom Pi Lơ do cố Hòa thượng Chau Som, người dân tộc Khơ-me ở xã Châu Lăng kế thừa và xây dựng ngay dưới chân núi Nam Quy cách đây hơn nửa thế kỷ. Những ngày đầu mới đến đây tu học, quanh chùa còn rất hoang sơ, vắng vẻ và có rất nhiều rắn độc. Khi đó, cả những sư sãi, à cha ở chùa và người dân trong khu vực thường bị rắn độc cắn, trong đó không ít người phải bỏ mạng. Chúng có mặt khắp nơi: Trong hang núi, bờ đất, bờ ruộng, trong các bụi rậm, ngay cả trên các thân cây… nên hiểm họa luôn rình rập, khó lường. Chứng kiến cảnh sinh ly tử biệt của người dân, nhà sư quyết lòng đi tìm thầy học. Nghe đồn ở Sà Tón, cách núi Nam Quy một cánh rừng hiểm trở có người biết bài thuốc “bí truyền” chữa trị nọc rắn đại tài, sư liền băng rừng để tầm sư học nghề.