Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2010

Đầu Xuân nghinh đón Ngọc Quan Âm

Tiếp tục chương trình cung rước Ngọc Quan Âm tại Việt Nam, sáng mùng 8 Tết, hàng ngàn người dân và phật tử TP HCM đã có mặt tại Quan Âm Tu Viện (đường Cù Lao, quận Phú Nhuận) tham dự lễ cung nghinh Ngọc Quan Âm.
Theo ban tổ chức, Ngọc Quan Âm sẽ lưu tại Quan Âm Tu Viện đến ngày 28/2 trước khi được rước về Đồng Nai, Nghệ An, Quảng Bình và Đà Nẵng để phục vụ nhân dân và phật tử chiêm bái.

Trong dịp này, BTC sẽ dành 50% số tiền thu được từ chương trình để ủng hộ cho một số gia đình nghèo, nạn nhân chất độc da cam tại TP HCM.
Ngọc quan âm sẽ lưu tại Quan Âm Tu Viện đến ngày 28/2.

Trước đó, đúng 1 tháng cung nghinh tại Đà Nẵng, Hà Nội và Hải Phòng, hàng vạn người dân và phật tử Việt Nam đã có dịp chiêm bái pho tượng Ngọc Quan Âm nghìn tay nghìn mắt bằng ngọc đầu tiên và lớn nhất Việt Nam, được chùa Quán Thế Âm (Ngũ  Hành Sơn, Đà Nẵng) cung thỉnh và tôn tạo từ khối ngọc thạch chế tác “Phật ngọc cho Hòa bình thế giới”.

Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2010

HANG DÀI ( Bát Thuần Đòai 12)

Thanh Pali
Hang Dài. là 1 cái hang dài dài, độ sâu 20 mét, chiều ngang thì trong lòng hang rộng cỡ 3 mét, đây là hang cùng ngõ hẹp, đầu vô nhỏ, bụng phình ra, đuôi tóp lại như 1 con rắn vậy… Trên nóc hang cỡ 5 mét, là khe hở dài 2 mét hơn, ban ngày ánh sáng mặt Trời chiếu vô làm hang đủ sáng để sinh họat… Mà ngày nay đâu còn có ai dám ở mà sinh họat!... Mấy năm trước đây có 1 ông đạo không biết từ đâu tới, thấy hang nầy vừa ý nên ở lại hang mà tu niệm, nghe nói ông thuộc nhóm Tứ Ân Hiếu Nghĩa, vì thấy cuộc thế đảo điên nên mới về đây ẩn tu, đợi đền vàng gác ngọc lộ Thất Sơn, chừng ấy dời Núi Sam mà về chầu Ông Cấm! Dân ở đây mến mộ người tu hành nên có tới thăm hỏi và không hề khó dễ gì ông đạo… đôi ngày sau có người tới thăm, thấy trong hang im ắng quá, liền tự ý nhập động, mới thấy ông đạo tòng teng khỏi mặt đất, lưỡi le dài khõi cằm, 1 khúc tre rừng nằm giữa 2 vách hang, cái quần dài cột 1 ống vào cây tre, ống còn lại gút cổ ông đạo, xác ông cách mặt đất non 2 thước, gió lùa vào hang phất phơ qua lại như đang đùa!… Bà con la lên, nhà cầm quyền tới, điều tra sơ sài… ông đạo thất tình tự tử… là hết, kết thúc vụ án… vậy mà, năm sau… 1 ông Thầy Chùa không biết từ phương nào, hình như là… là ở miệt Trà Vinh lên, tới xem hang nầy và có ý muốn ngụ lại hang để tu niệm, bà con cảnh báo cái vụ ngày xưa năm trước cho ông nghe, ổng chỉ cười hiền hoà mà nói: “Tui là người tu hành, đâu có ai mà nỡ giết hại người không của cải, nắm người có tóc, chớ ai nắm kẻ trọc!” Chính quyền miền núi dạo ấy không khó gì, và cả ngày cũng không đại diện nào tới xua đuổi vị sư nầy, đêm ấy, bà con gần đó lao xao vì tin có vị Thầy Chùa ngủ trong cái động có người tự sát… Một đêm trôi qua bình yên cho dân miền núi… Nhưng không biết có phải như vậy với ông sư liều không? Nên tảng sáng cả làng đều kéo tới hang thăm hỏi, cảnh hồi năm trước diễn lại trước mắt họ lần nữa, có điều là thay diễn viên thôi! Xác vị thầy treo lơ lửng với cái cổ nghẹo sang 1 bên cứng đờ, mắt mở trừng trừng nhìn vào không gian không chớp, y trang vật dụng còn nguyên ngăn nắp, không có dấu xáo trộn, không có dấu xung đột… chính quyền 1 lần nữa lại điều tra, kỳ nầy kỹ hơn, lâu hơn, tuy nhiên không ai dám ở 1 mình trong hang,

Thứ Năm, 18 tháng 2, 2010

BẢY NGÀY TRÊN NÚI ( Bát Thuần Đòai 11)

Thanh Pali
Tôi cứ thức rồi mơ, mơ rồi lại thức như vậy là vì nghe Khánh ly kể chuyện kinh dị thần thọai của Trịnh Công Sơn từ cái máy cát xét để trên bàn, mấy cái nhạc nầy thì Sư Thúc mẫu thích nghe lắm, nghe đi nghe lại tới mòn lỗ tai cũng không chán!… cuối cùng thì 1 cái khăn ướt mát lạnh trên trán làm mình tỉnh hẳn dậy… Nghe trong người sao ê ẩm râm ran… Tiếng Sư Thúc mẫu vang vang: Ông ơi, chú Thanh tỉnh dậy rồi nè! Ra đây coi coi! Tiếng chân chạy bịch bịch từ trong ra, rồi Sư Thúc đứng trước mình, cười 1cái rất tươi: Sao hả mày? Còn nhớ gì hôn? Hay là tửng luôn rồi! Thầy Út ổng cõng mày về đó, ban đầu tao nghe Trời đánh 1 cái rầm rung rinh hết trơn, nên giựt mình dậy, ra trước coi thì thấy mày đi đâu mất tiêu… cứ tưởng là mày đi vệ sinh nên vô ngủ tiếp ai dè đâu vừa chợp con mắt là 15-20 phút sau có tiếng Thầy Út kêu tao ra phụ ổng đem mày vô nhà! Bộ hết chỗ đi cầu rồi sao mà ngứa chưn đi ra đó hả mày? Hình như Sư Thúc ổng biết hết trọi rồi, mà vì có vợ đứng đó nên ổng nói giỡn mà che lấp đi thôi! Mình cố ngồi dậy cười gượng, nụ cười chưa thành tiếng mà sao thấy tức ngực quá Trời… chợt chạnh lòng nhớ tới cô gái áo trắng nhảy tới ôm mình trước lúc sét nổ!
- Sư Thúc có nghe Thầy Út nói cô mặc áo trắng, cổ có sao hôn?
- Áo trắng với áo đen nào? Có 1 mình mày nằm xỉu xuôi cò ngoài đó, chớ còn có ai vô đây nữa mà hỏi? Nếu có ai nữa thì đã nghe Thầy Út ổng nói rồi! Mày có nói sảng hôn đó? Hay là tao nấu bí rợ cho mày ăn để tỉnh hồn vía nghen?
- Dạ con có thấy rõ ràng có 1 người nữa níu con lại mà? 1 cô cỡ 19-20 tuổi mặc áo tay dài màu trắng đó!
- Tao không tin mày nổi rồi… Nằm mơ tầm bậy tầm bạ thì có… Thôi dậy rồi tắm rửa, qua Thầy Út với tao, để mà cám ơn ổng cõng mày về…

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2010

ĐÊM KHÔNG NGỦ ĐƯỢC…(Bát Thuần Đòai 10)

Thanh Pali
… Trời lúc nầy ổng như đang tập thễ thao, thở ra từng cơn gió hù hù len qua vách núi và cành lá, mấy nhánh cây thâm thấp quất lá vào mặt mình chan chát, như muốn hỏi mình là ai mà giờ nầy dấn bước trong miền hoang vu nầy! Gió bổng chuyển chiều vì va vào vách núi, ngọn đuốc đang cầm phả lửa ngược vô mặt mình khiến râu ria cong queo, rát cả mặt. Trong bóng tối bị soi sáng bởi ánh đuốc, mấy bụi ngãi vằn như nhóm chân chạy qua lại vì mấy cơn gió vặn vẹo, hay là ngãi đang chào mình cũng nên! Còn mấy gộp đá trông chẳng thân thiện chút nào! Trong nữa tối nữa sáng, mấy cục đá núi nầy như bao khuôn mặt biểu lộ cảm xúc hằn học, trách móc, thách thức bước chân không giày dép của mình! Lờ mờ trước mặt vẫn phảng phất cái bóng trắng của người con gái khi hợp khi tan theo khói của ba nén nhang mình cầm trong tay… giờ nầy 3 ngày trước, mình còn đang ấm cúng ở Sài Gòn…
Xxxxxxxxxxxxxxxxxxx
- Thất Sơn bao nhiêu là huyền bí, ông đâu có lên đổi gió vài Bữa chơi mà về nói là: “Đâu có gì? Cũng như mấy mấy cái núi kia thôi!”
- Vậy chớ theo ông có cái gì là bí mật với bí hiểm? Tui ở với Sư Thúc tui cả tháng Trời đâu có thấy cái gì xuất hiện, ngoài mấy con chồn đi kiếm ăn buổi tối?
- Thì ông cứ vô trong mấy cái vạt trong, sâu sâu 1 chút, kiếm cái hang hay gộp nào luyện 1 mình chừng ít tháng rồi về hẳn biết!
- Bộ ở trõng có đền vàng gác ngọc như bên Bửu Sơn kỳ hương nói hả?
- Vàng ngọc thì tui chưa thấy, nhưng mà ông ngon thì vô hang ông hổ hay điện 13 ở đó thì biết!
- Hang ông hổ có gì ly kỳ chớ?

Thứ Hai, 15 tháng 2, 2010

LOẠI NGƯỜI GÌ ĐÂY?(Bát Thuần Đòai 9)

Thanh Pali
Thắm thoắt mà gần 3 tháng trôi qua từ khi bôn tẩu ngoài bổn môn, mình liền tự đi cùng khắp. Bất kỳ nơi nào nghe tiếng thầy bà hay có ma quái ra làm sao, rốt lại thực ít, hư nhiều. Ra là mỗi thầy tuy học bá môn mà chỉ thạo 1, 2 món làm gốc, còn ma nó muốn bắt thì cũng lựa mặt người. Lắm thầy thì lại nhiều ma, mình thấy vậy cũng suy tư ngoài sự ấy còn gì lạ lùng trong nhân gian nầy không ta? Hay số thầy và số ma cũng xêm xêm nhau thôi? Vào một buổi trưa đang cùng ngồi vỉa hè, xực hủ tiếu chay cùng huynh Bửu Sơn, bổng có một thím mừng rỡ chạy vào, miệng nói lia lịa như là tâm sự để chờ tới mấy kiếp rồi:
- May quá! Lạy Trời lạy Phật! Tui đi cùng hết kiếm cậu mà may nhờ ông bà độ cho mới gặp cậu ngồi đây. Tính lại nhà cậu, mà sợ ông bà già cậu hỏi thì không biết sao mà nói. Cậu Hai ơi, làm ơn làm phước coi giùm tui ông xã tui sao mà cái bụng ổng chang bang luôn, mà hổm nay có ăn uống gì đâu nè? Mỗi ngày ổng xổ ra cả chục lít nước, cái bụng sao càng ngày càng lớn như cái trống chầu, còn làm ăn gì được nữa.
Lúc ấy mặt mày Bủu Sơn bổng nhăn nhó lại y như… ông già 80 tuổi, cất giọng khàn khàn bảo:

Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2010

CHÚC MỪNG NĂM MỚI!

http://www.kienvanggreetingcards.com/img_ecards/ecard_1243.jpg
  
Tặng bạn ba nụ cười để đón chào năm mới: 
Một nụ cười dịu nhẹ để nhớ lại những ngày đã qua, 
Một nụ cười tươi mới cho ngày hôm nay và 
Một nụ cười thật rạng rỡ khi đón chào những ngày sắp đến. 
Chúc năm mới tràn ngập trong niềm vui và hạnh phúc.

http://i274.photobucket.com/albums/jj250/huuthanhgiuse/Chuc-mung-Nam-moi_07.jpg

Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2010

KẺ PHẢN ĐỒ (Bát Thuần Đòai 8)

Thanh Pali
Vào thập niên 80, người bà con của Thầy có giao vài công đất ở gần núi ông Trịnh. Thầy trò hay rủ nhau, thay phiên lên ở đó, vừa trồng trọt hoa màu cải thiện đời sống, vừa có chỗ thanh tịnh luyện phù. Vì thấy khí hậu mát mẻ tốt tươi, mình âm thầm trồng một số ngãi nghệ để sau nầy xử dụng. Một số huynh đệ đã thấy mình tom ngãi vào những đêm trăng sáng. Họ có hỏi thầy sao mà thầy chỉ cho mình mà không chỉ cho họ? Thầy chỉ ậm ừ cho qua, nói là chỉ trồng làm thuốc, có vẻ ai nấy không tin… các huynh khác hỏi kêu mình chỉ thì mình nhớ lời Thầy Tư Ngỡi nói thác đi là không biết, có gì thì hỏi sư phụ, cứ vậy mà hai thầy trò pát xê qua lại… Từ đó huynh đệ có vẻ không tin và tỏ ý không ưa mình!... Thầy kêu đem xa xa ra mà trồng cho đừng ai để ý, chưa kịp di dời thì một hôm thấy mấy chậu ngãi bị đập nát luôn. Chiều hôm đó có một huynh đi cầu và tiểu ra máu, ôm bụng than Trời… Thầy sai chở đi trạm xá thì lại không có bịnh tình gì. Về sau huynh ấy tuy ăn nhiều mà lúc nào cũng ốm xanh lè, uống thuốc xổ lải thì không có chi hết. Thầy Tư liền cúng cho hoàn hồn và kêu xe cho về thành phố cho xong… Tai tiếng và lời đồn về mình càng lúc càng lan rộng, ngày kia học trò sư Bá cũng nghe, và nhứt định là sư Bá không bao giờ để yên vụ nầy. Mình có bàn với sư phụ hay là công khai đưa luôn ngãi nghệ vào môn phái và truyền bá cho chư huynh đệ cho xong. Thầy chỉ lắc đầu thở dài: Môn quy khó vượt. Những lời rỉ tai nhau về mình tới lúc đáng báo động. Nào là dùng tà ngãi hại huynh đệ, mê hoặc thầy, phá sư môn, giao du phái tà đạo. Năm ấy vì lý do an ninh văn hóa địa phương nên giỗ Tổ đã không Tổ chức ở nhà thầy như mọi khi. Các đệ tử đều được báo trước và tụ hội ở chỗ Sư Thúc làm giỗ Tổ.