Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Mãng xà quẫy đuôi gây tai họa ở Hưng Yên

Rộng chưa đầy 1 km2 nhưng vùng đất này trong hơn chục năm trở lại đây thường xuyên xảy ra nhiều người chết trẻ thì cũng gặp chuyện không may... Dân cư phần nhiều đã rời đi làm ăn hoặc chuyển đến chỗ khác sinh sống. Vì thế, người ta thường gọi nó là vùng đất ma.

Mục sở thị vùng đất ma

Chuyện về vùng đất ma này hỏi bất kỳ ai ở thôn Vũ Dương, xã Hồng Quang, huyện Ân Thi, tỉnh Hưng Yên, họ cũng điều biết khá tường tận. Đây là vùng đất nằm ở vị trí cuối thôn, về cơ bản là xa hẳn khu trung tâm nên đến đây, ai cũng cảm nhận được không khí heo hút, vắng bóng người. Khu vực này hiện chỉ còn hai người sinh sống là hai hộ ở gần nhau. Hai người đàn bà một già, một trung niên đều sống một mình khiến không gian càng thêm vắng vẻ.

Theo lời kể của những người trong làng, về mặt địa thế, khu đất này được cho là xấu vì trước đây nó là một vùng trũng (có thể là đoạn lạch sông), mãi sau này người dân mới vượt đất trồng trọt và làm nhà ở đó. So với mặt bằng chung, vùng đất này như là một cái rốn đất trũng hẳn xuống so với những vùng đất khác của làng.
Cũng vì địa thế xấu như vậy nên hơn chục năm trở lại đây, những hộ sinh sống trên khu đất này đều gặp chuyện không may. Theo thống kê của ông trưởng thôn Nguyễn Văn Mỹ, số người chết ở vùng này phải lên tới hơn 30 người, nhất là đều vào độ tuổi dưới 40. Nhiều người chết đột tử, chết đuối, chết tai nạn... khi mới đang ở độ tuổi thanh xuân.

Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Bóng ma bí ẩn ở rừng hoang 10 năm

10 năm nay, cảnh sát đã truy tìm “bóng ma” đáng sợ luôn đứng trong khu rừng Maules ở Thụy Sỹ, đội chiếc mặt nạ chống khí ga, mặc bộ đồ bảo hộ và đội mũ trùm kín đầu. “Bóng ma” này đã được đặt tên là Le Loyon.
Tháng 8/2012, lần đầu tiên người ta chụp được hình ảnh đầu tiên về “bóng ma” bí ẩn huyền thoại quẩn quanh trong khu rừng Maules suốt 10 năm.
Bức hình chụp đầu tiên về "bóng ma" bí ẩn trong rừng Thụy Sỹ


Nhân vật này đã được người Thụy Sỹ gọi là quái vật hồ Loch Ness trong rừng. Bóng ma này luôn mặc quân phục bộ đội, khoác chiếc áo choàng dày và đeo mặt nạ chống khí ga che khuất khuôn mặt của mình. Trong suốt 10 năm, ngày nào nhân vật này cũng đi lại ở chính con đường đó.
Khu rừng từ lâu đã trở thành mối kinh hoàng khiến không ai dám lại gần. Cảnh sát Thụy Sỹ đang tìm mọi cách tiếp cận Le Loyon. Một nhiếp ảnh gia không chuyên cho biết: “Tôi đã tình cờ đi ngang qua anh ta. Và tôi chỉ cách anh ta khoảng 10 mét. Anh ta cao khoảng 1,9 mét. Anh ta nhìn vào tôi rồi quay lưng lại và bỏ đi trong im lặng”.

Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

Mộ cổ hé lộ cực hình dã man của người Maya

Ngôi mộ trên chứa 24 bộ xương nằm trong khu vực thuộc thành phố Maya cổ xưa ở Uxul, Mexico được nhà khảo cổ học Nicolaus Seefeld phát hiện ra khi đang nghiên cứu hệ thống cấp nước của Uxul. 

Sau đó các nhà nhân chủng học tại Đại học Bonn đã cùng vào cuộc nghiên cứu những bộ xương này và phát hiện ra nhiều dấu vết bất thường trên xương các hài cốt. Điều đó cho thấy, họ đã bị chết trong tình trạng cực kỳ bạo lực. Các nhà nghiên cứu tin rằng, các bộ xương thuộc về tù nhân chiến tranh hoặc là thuộc về giới quý tộc từ Uxul. 
 Những chiếc đầu lâu bị có thể bị cắt đứt bởi một loại rìu
Nicolaus Seefeld cho biết: “Ngoài thông tin có số lượng lớn người được chôn trong ngôi mộ thì còn thấy các bộ xương đã không còn nguyên vẹn khi chết”. Cụ thể, các hộp sọ được tìm thấy nằm rải rác xung quanh ngôi mộ và tách rời so với các phần còn lại của cơ thể. Đồng thời, hầu hết hàm dưới của các nạn nhân cũng bị tách ra khỏi đầu. Phân tích còn cho thấy, chân tay các di hài trên còn bị chặt đứt.

Phát hiện dấu chân cổ đại và hình vật thể bay bí ẩn

Những dấu chân được tìm thấy trên một hòn đá ở làng Piska Nagri, ngoại ô thành phố Ranchi, bang Jharkahnd.
Nhà địa lý Ấn Độ Nitish Priyadarshi hiện đang nghiên cứu những dấu chân lớn này. Một mẫu dấu chân có độ dài 11 inch (khoảng 28 cm) và độ rộng 5 inch (khoảng 13 cm), và một mẫu khác cũng trong khu vực này có kích cỡ 10×4.5 inch.
Những người dân địa phương tin rằng đó là những dấu chân của chúa Rama và chúa Lakshmana (các vị chúa huyền thoại của Ấn Độ), đã đến nơi đây trong khi đi tìm vợ của chúa Rama, Sita.

Nhà địa lý Priyadarshi cho biết, dấu chân được in trên đá granite, có vẻ như là được khắc lên đó.
 “Có thể là nó được khắc thủ công bởi những người dân địa phương để tưởng nhớ đến những vị khách,” ông nói.
Điều gây thú vị cho ông Priyadarshi là bức tranh về một vật thể bay nằm ngay bên cạnh những dấu chân.

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

Những thông điệp có khả năng làm sáng tỏ nghi án ngàn năm

Người Trung Hoa luôn tự hào và mạnh miệng tuyên bố rằng chính họ là người sáng tạo ra Hà Đồ, Kinh Dịch… Bất chấp không ít ý kiến, công trình nghiên cứu của nhiều học giả đặt nghi vấn về nguồn gốc thật của nó.
Một trong những nhà nghiên cứu luôn bày tỏ sự nghi ngờ đó chính là tác giả Viên Như. Ông đã từng có hàng loạt khám phá, phân tích và chứng minh lý thú xoay quanh các “nghi án ngàn năm” về chuyện các triều đình Trung Hoa song song với việc xâm lược Việt Nam bằng quân sự còn chú ý thực hiện hàng loạt kế hoạch tiêu diệt văn hóa Việt với nhiều thủ đoạn không thể tưởng.
Một trong các thủ đoạn thâm độc đó là xuyên tạc và bóp méo nhiều tác phẩm quan trọng của các danh nhân người Việt có tư tưởng và công trạng lớn lao trong việc dựng nước và giữ nước trước họa xâm lăng từ phương Bắc, được nhân tôn kính. Đồng thời bịa ra nhiều câu chuyện hư hư thật thật xung quanh cuộc đời của các danh nhân người Việt để bôi đen nhân cách của họ.
Tác giả Viên Như vừa cho công bố một loạt bài nghiên cứu chứng minh Hà Đồ, Kinh Dịch hoàn toàn là thành quả trí tuệ của người Việt cổ, tổ tiên của người Việt Nam ngày nay. “Nói có sách, mách có chứng”, theo tác giả Viên Như toàn bộ các chứng cứ đều được ghi rõ trên mặt trống đồng cổ của người Việt.
Đây có lẽ là một nghi án văn hóa lớn nhất và dài nhất của nhân loại. Tác giả Viên Như tin tưởng rằng với những phát hiện mới và hệ thống chứng cứ của ông về những gì đã ghi lại trên mặt các trống đồng cổ của người Việt, cho phép ông khẳng định: Hà Đồ và Kinh Dịch 100% là của người Việt Nam.

Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

Kỳ quái bài thuốc lạ của Thánh cô chữa bệnh gãy xương


Những người bị bệnh về xương đến gặp “Thánh cô” đều được nhận gói thuốc hình chiếc “bánh chưng tý hon” mang về nhà điều trị. Kỳ lạ là người bệnh chỉ cần treo lên đầu giường một hai hôm là hiệu quả ngay.

Nhiều năm nay, người dân vùng núi Thạch Thành vẫn truyền tai nhau về một “Thánh cô” ở thôn Đồng Đa, xã Thành Công, (Thạch Thành, Thanh Hóa) có khả năng chữa bệnh gãy xương bằng bài thuốc gia truyền. Hàng nghìn bệnh nhân mắc bệnh về xương khắp các tỉnh thành từ Bắc chí Nam đều lần lượt tìm đến xin thuốc…

Chân dung “Thánh cô”, truyền đời thứ 5

Mảnh đất Thạch Thành, bốn bề được bao bọc bởi những dãy núi nhấp nhô, trùng trùng điệp điệp. Con đường dẫn vào xã Thành Công chạy dọc qua một cánh đồng mía trải dài uốn éo, ngoằn nghèo, nơi phần lớn là đồng bào dân tộc Mường sinh sống.
Nơi vùng núi hoang sơ, sương đêm giá buốt này, người dân vẫn thường râm ran, tỉ tê nhau về một “Thánh cô” có khả năng chữa được bách bệnh liên quan đến xương bằng một bài thuốc gia truyền ly kỳ đến khó tin.
Không chỉ chữa bệnh cho người mà biết bao nhiêu động vật đã từng có ý định “lên bàn mổ”, nhưng sau khi dùng thuốc của “Thánh cô” thì ngay lập tức chạy tung tăng... như ngựa.
“Thuốc của bà bề ngoài cực kỳ đơn giản nhưng hiệu nghiệm lắm, chỉ một hai hôm là hiệu quả ngay tức thì. Ở cái làng này, biết bao nhiều người sau khi lấy thuốc của bà về đều khỏi bệnh”- Anh Bùi Văn Dương, người trong thôn cho biết.



Chân dung “Thánh cô” và bài thuốc gia truyền


Được sự chỉ dẫn nhiệt tình của người dân, chúng tôi tìm đến nhà “Thánh cô” để được thỏa mãn trí tò mò về cách chữa bệnh có một không hai này.

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

“Bí kíp“ chữa gãy xương chỉ bằng một chiếc lá

“Púp lông” trong tiếng Pa Cô nghĩa là “phép thổi”, là phương pháp cổ tuyền chữa trị một số bệnh như gãy xương, đau khớp, bị rắn cắn... của người Pa Cô. Anh Hồ Văn Thăng (SN 1970, còn gọi là Ăm Hiếu) trú tại thôn Pa-giăng-xy (xã A Dơi, huyện Hướng Hoá, tỉnh Quảng Trị) là một trong số ít người còn nắm giữ phương pháp chữa bệnh kì lạ này.



Ăm Hiếu thực hành phương pháp chữa trị bằng “Púp lông”

Ăm Hiếu kể rằng từ năm lên 8 tuổi đã được bố truyền dạy cho bí quyết chữa bệnh bằng cách “thổi”, theo học liên tục khoảng 2 năm đã có thể hành nghề độc lập. Như vậy chỉ cần nhẩm tính thì Ăm Hiếu đã có hơn 30 năm hành nghề “thổi” bệnh. Nói là “hành nghề” có vẻ hơi quá bởi Ăm Hiếu chia sẻ anh học “thổi” nhằm đề phòng lúc đi rừng nếu bị trật khớp, nếu bị rắn cắn thì biết cách tự cứu mình.

“Người vùng cao mình ít khi dùng thuốc men như dưới xuôi lắm. Mình chỉ dùng lá rừng, rễ cây để thổi mỗi khi bị đau thôi. Lớn lên trẻ em cứng chân cứng cẳng đã phải vào rừng mưu sinh, ngày đấy ai cũng gắng học thổi bệnh phòng khi bất trắc”, Ăm Hiếu nói.