Thứ Tư, 10 tháng 2, 2010

BÙA YÊU HAY BÙA HẬN!(Bát Thuần Đòai 7)

Thanh Pali
Huynh Đạt là một người nhỏ con, nhưng lá gan huynh ta thì không nhỏ, huynh ấy từng vượt rào kẽm gai vô căn cứ quân sự đài ra đa của Mỹ để chôm đồ đem ra bán, kiếm tiền xài, sau thầy hay được quở trách, huynh ấy mới thôi. Con người đầu bự như vậy mà lại có lúc phải lụy vì tình mới lạ! Vào một buổi trưa hè, khi cả hai thầy trò Thanh đang ngồi cong lưng se nhang, huynh Đạt ôm cái xích lô cả sáng nay, về ghé thầy ăn cơm, rồi lăn ra bộ ván mà ngủ khò. Trong sự im lặng đó, chợt mình nghe có tiếng gọi: Phương Nam, Phương Nam… Giật mình ngó lại tụyệt không thấy ai, ngó qua thầy thì ổng đang dáo dác tìm kiếm, nhìn mình, mình lắc đầu. Lần nầy lại nghe rõ hơn: Phương Nam, coi chừng, phương… Thì ra đó chính là huynh Đạt trong lúc ngủ mê, đang mớ lập bập ra các âm thanh trên, sư phụ trang nhiêm định thần xếp bằng chiếu thẳng mục quang về phía vách tường phía nam, mình cũng bắt chước sư phụ ngó nghiêng 4 bề, tuyệt không thấy động tỉnh gì trên vách tường, ngoại trừ mấy con thằn lằn bò bò lại! Ổng hỏi nhỏ mình:
- Mày nghe thấy cái gì hôn?
- Dạ, đâu có gì đâu thầy! Huynh Đạt mớ ngủ mà!
- Tao biết là nó mớ, nhưng mà sợ là mấy ông thần mượn xác nó nhắc mình điều gì đó!
- Con không hiểu nam nam cái gì đó mà coi chừng, trong lòng con cũng bình thường thôi!
- Còn tao sao tự nhiên xót xa trong bụng quá. Không biết có chuyện gì nữa đây!
- Hay kêu Đạt dậy hỏi?

Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2010

TRUYỀN NHÂN CỦA NGẢI (Bát Thuần Đòai 6)

Thanh Pali
Một thời Thầy Tư Nhang có tâm sự với mình: Hồi đó sư Tổ ở đại động, rành 360 loại ngãi, ai có duyên thì nó ở với họ, chớ mấy loại từ Lèo. Ấn đưa qua đây nó đâu chịu mọc trên đất nầy. Nếu Thầy Tư Ngỡi là truyền nhân của Thầy Ngãi Lèo thì lợi hại lắm đó! Hồi đó nghe nói đời sư phụ tao có lắm ông học ngãi hoành hành bá đạo, nên thầy tao chê ngãi là tà, không thèm luyện, nên truyền cho môn đệ không bao nhiêu! Tới đời tao chỉ còn ba mớ Nàng Mơn thôi. Mua bán vụn vặt, ăn nói có duyên, còn mấy loại thứ chiến nó bỏ về Lèo, Miến Điện hết rồi! Ngãi linh nó bất tử. Không bao giờ chết! Bổn môn mình bây giờ đa số xài ngãi làm thuốc thôi. Chớ không biết phát huy hết thuật pháp ngãi nghệ! Thiệt là tiếc! Lỡ có chuyện đụng ngãi mà lơ mơ không biết làm sao thì thiệt là mắc cỡ với thiên hạ mày ơi…
- Vậy sao thầy không trao đổi học thuật với Thầy Tư Ngỡi đi!
- Mày coi đó, dù sao tao cũng danh thầy trưởng môn, ngang tầm với ổng, chẳng lẽ hạ mình… cầu học làm đệ tử ổng sao! Rồi thêm sư Bá mày ghét ổng như ghét cứt! Khó xử cho tao quá!
- Con thấy ông Tư Ngỡi cũng dễ chịu thôi mà thầy…
- Tao nói thiệt, nếu tao là mày, tao sẻ học ngãi của ổng cho mở mang kiến thức học thuật với người ta! Chớ chỉ biết thuần có mặt bùa thôi thì thiệt tình là chưa đủ… Tao được sư phụ cho ôm cái bàn Tổ chánh danh có đó, mà miếng thì thực ra còn thua Sư Thúc mày mấy bậc! Lạ đời cái là thằng nào có vợ con mới được danh trưởng môn!
- Vậy thầy thấy con có học ngãi được hôn thầy! Có phạm quy lời thề hay không?
- Chánh tà là tự do tâm, tao đâu có cấm mày! Học được có chỗ nào hay lạ thì nhớ nói lại cho thầy nghe. Vả lại đừng cho thằng nào biết! Nhứt là 2 vị Sư Thúc bá của mày đó…
- Dạ… để con chờ có dịp nào…
Sư phụ gởi gắm tâm sự là vậy, mình rất hiểu ổng sau bao năm theo sát thầy, cũng bởi không vướng bận mèo mỡ vợ con. Ngủ lôi hỏa của mình trội hơn thầy thấy rõ. Ổng cũng biết điều đó, và còn kiếm cớ gởi mình lên núi phụ việc với Sư Thúc hàng năm, thực chất là để dễ bề thọ truyền từ Sư Thúc! Sư Thúc hiểu tất cả, ổng không ngần ngại chỉ mình những tuyệt chiêu đặc dị mà ở chốn rừng núi mới thẩm thấu được. Sư Thúc nói: - Sư Tổ không dấu gì đâu, sở dĩ truyền cho tao mà không truyền cho thầy mày với mấy ông kia vì các vị bể bầu dương sớm quá! Có ham luyện tới già mấy môn nầy cũng không ấn chứng là bao nhiêu. Uổng công. Phải còn là đồng tử, luyện cho thành thì mới được lấy vợ, nó sẽ không bao giờ mất.

BÍ KÍP CỦA LÒNG TÔI (BÁT THUẦN ĐOÀI 5)

Thanh Pali
Một chiều cuối tháng chạp, vừa cơm nước xong, chưa kịp rửa miệng là huynh Bửu Sơn ơi ới ngoài cửa: Thanh ơi. có vụ nầy MỚI nè! (lạy Trời, chắc có con ma tà nào mới nữa rồi!). Gì vậy ông?
- “Hồi trưa nầy tui ghé Chùa Huệ Lâm thấy có bán 1 cuốn kinh có vẻ bùa, dạy làm phép tùm lum!”
- Trời ơi, đã quá, ông có mua chưa?
- Tiền đâu mà mua! Mà ở đó chỉ có bán 1 cuốn thôi hà!
- Tui cũng hết tiền rồi, hay là ông dẫn tui tới coi cho biết đi!
- Rồi, khỏi lấy xe, đi chung xe tui luôn! Lẹ để người ta đóng cửa!
Tôi quơ cái áo “ba đời suy” cài đại vài nút rồi 2 thằng “dông” lẹ tới Chùa
… vị ni Sư già với tấm lòng Đại từ bi, mở tủ “Tàng kinh các” , lấy quyển kinh đưa tận tay tôi, tôi run run lẩm nhẩm tựa đề “MẠT PHÁP NHỨT TỰ KINH” rồi hồi hộp giở ra coi… đóng 4 cây cọc gỗ táo… Ngồi trên bụng niệm chú… cái lưỡi… BỘT LỔ ÚM… (lật lật tiếp)… lấy bông sen… Thiên thần tới… các ác quỉ đều tự bỏ chạy… (lật nữa)… ấn nầy in ở… Bay lên không trung… chày tự nhúc nhích… TRỜI ƠI, đã quá! Vỏ lâm bí kíp đây rồi, ông ơi! Tôi và Bửu Sơn thèm thiếu điều giựt sách mà chạy! (vì 2 thằng đâu có xu nào dính túi mà mua.)
Trên đường về, 2 đứa lo bàn vụ nhịn ăn, nhịn…, làm sao đủ tiền mua, không thì chúng mua mất! Đặc biệt là mình dấu Sư phụ, luyện thành rồi, biểu diễn cho ổng lé mắt luôn! Tối đó lòng nôn nao, nhớ tới cuốn kinh, không ngủ được… 11 giờ trưa hôm sau, cũng lại vào lúc 2 thầy trò tính ăn cơm, lại có chuyện! Ông tám Tấn ở xóm trên, kéo con gái ổng vô, mặt mày cô ta một đống như bị tình phụ!...
- Thầy Tư ơi, làm ơn coi giùm sao nó khờ đeo, hàng hụi vòng vàng gì mất ráo trọi rồi, mà sao hỏi gì nó cũng không chịu nói!...

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010

Cách lập Bàn thờ THẦN TÀI ÔNG ĐỊA

Theo sơ đồ dưới ta thấy : Trong cùng bàn thờ , dán trên vách là một tấm Bài vị như đã nói ở phần trên . Hai bên, bên trái ( từ ngoài nhìn vào ) là ông Thần tài , bên phải là Ông Địa . Ở giữa hai ông là một hũ gạo, một hũ muối và một hũ nước đầy . Ba hũ này chỉ đến cuối năm mới thay .
Giữa bàn thờ là một bát nhang, bát nhang này khi bốc phải theo một số thủ tục nhất định ( sẽ nói rõ ở phần sau ). Để tránh động bát nhang khi lau chùi bàn thờ, các bạn nên dùng keo 502 dán chết bát nhang xuống bàn thờ. Khi đang làm ăn tốt mà xê dịch bát nhang gọi là bị động bát nhang, mọi chuyện trở nên trục trặc liền.


Theo nguyên lý ” Đông Bình – Tây Quả ” , các bạn đặt lọ hoa bên tay phải , đĩa trái cây bên tay trái ( Nhìn từ ngoài vào ) . Thường nên cắm hoa hồng, hoa cúc, hoa đồng tiền . Trái cây nên xắp ngũ quả ( 5 loại trái cây ) . Thường ở ngoài nơi bán đồ thờ cúng, người ta có một cái khay xếp 5 chén nước hình chữ Nhất, các bạn nên bỏ khay và xếp 5 chén nước thành hình chữ thập, tượng trưng cho ngũ phương, và cũng là tương trưng cho Ngũ Hành phát sinh phát triển .
Ông Cóc để bên trái ( Từ ngoài nhìn vào ), sáng quay Cóc ra , tối quay Cóc vào . Ngoài cùng trên mặt đất, các bạn nên chọn một cái tô sứ thật đẹp , nông lòng , đổ đầy nước và ngắt những bông hoa trải trên mặt nước ( Cái này làm Minh Đường Tụ Thủy – Một cách giữ tiền bạc khỏi trôi đi ).

TÂY TẠNG SINH TỬ KỲ THƯ (PHẦN 1)

Chết là một hiện tượng chung cho mọi người không ai tránh khỏi. Nó là một khởi điểm cho một hành trình đi vào một thế giới không biết. Mặc dầu khoa học và kỹ thuật ngày nay rất tiến bộ, nhưng vẫn chưa đưa ra một tin tức nào về thế giới sau khi chết. Theo Mật Tông Tây Tạng cái chết gồm có hai tiến trình : 1/ Sự tan rã bên ngoài, 2/ Sự tan rã bên trong.

Tây Tạng Sinh Tử Kỳ Thư (Bardo Thodol) là một cuốn sách phổ biến của người Tây Tạng viết về cái chết. Xin giới thiệu phần 1 cho những người hữu duyên. Mọi sai sót là lỗi của người thực hiện, xin hồi hướng công đức cho tất cả chúng sanh, mong họ thoát khỏi mọi nỗi khổ.

Các bạn download cuốn sách ở địa chỉ sau:
(Theo HTT)

Chùm ảnh: Tu viện Labrang, Tây Tạng

Tu viện Labrang, tọa lạc tại thị trấn Xiahe, Trung Quốc, là một trong 6 tu viện chính của tông phái Mũ Vàng của Phật giáo Tây Tạng. Labrang, do đại sư Jamyang Zhaypa, Ngawang Tsondru đệ nhất thành lập năm 1709, là tu viện quan trọng nhất của Phật giáo Tây Tạng ở ngoài khu tự trị Tây Tạng.
tuvien_01.jpg
tuvien_02.jpg

ĐÀNG BỐ (Bát Thuần Đòai 4)

Thanh Pali
Mới hơn 8 giờ sáng, má tôi gõ cửa phòng: “Thanh ơi! Có thằng N… lại kiếm đó nha!” Đang chu du nơi trung giới, tiếng gõ cửa và tiếng gọi của má tôi làm thễ xác giật mình thảng thốt, tim đập thình thình. Cảnh giới ảo mờ dần rồi mất hẳn… Tiếng đập cửa của má tôi vẫn tiếp tục. Tôi dạ một tiếng cho bà già yên tâm rồi lồm cồm bò dậy. “Cái thằng già chết tiệt, đến đúng lúc phá vỡ cuộc trò chuyện thú vị của mình với các vị tiền bối… Thiệt là…” tôi rủa thầm rồi bước ra sau rửa mặt. Dạo này tôi hay lấy đêm làm ngày và lấy ngày làm đêm. Thức gần trắng đêm, nếu hết công phu thì chuyển sang đọc kinh sách, hết kinh sách lại chuyển sang nnghiền ngẫm mấy chữ phù, gần 5 giờ sáng khi thiên hạ dậy tập thễ dục thì mình lại lăn đùng ra ngủ. Xếp mình thở chừng ba hơi với câu chú hộ thân “Khai thần chú án ngũ chi, Thanh xích Huỳnh bạch Hổ…” thì tôi thăng qua trung giới. Có khi mở mắt tỉnh dậy, không biết hiện tại là ban ngày hay ban đêm.