Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2012

Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, Đình tiền tạc dạ nhất chi mai

Nguyễn Cẩm Xuyên
Trong lịch sử nước ta, triều Lý (1010-1225) là triều đại cường thịnh về quân sự, vững vàng về chính trị và rực rỡ về văn học. Mở đầu cho nền văn học viết, thơ văn đời Lý truyền lại được đến nay phần lớn chỉ ghi lại trong Thiền Uyển tập anh (1), tập sách do Thiền sư Kim Sơn thuộc Thiền phái Trúc lâm (2) viết vào năm 1337, đời Trần nhưng lại chủ yếu ghi hành trạng của các tăng sĩ đời Lý thuộc 03 dòng Thiền: Vô Ngôn Thông, Tỳ Ni Đa Lưu chiHuệ phái Thiền sư Thảo Đường.
 
Các cao tăng đời Lý học rộng, tinh thông Phật pháp lại giỏi Hán học nên được triều đình kính nể. Đạo Phật được tôn vinh nên nhiều người muốn tìm học triết lý Phật giáo. Ngaoài việc thuyết giảng, các nhà sư còn dùng “kệ”, một thể thơ nhà Phật nhằm truyền đạt những ý cao siêu uyên áo của Phật pháp bằng những hình ảnh, những câu thơ ngắn gọn sinh động mà dễ hiểu.
 
Thiền Uyển tập anh chép lại nhiều bài kệ (3) nhưng nổi bật nhất có bài sau đây của Đại sư Mãn Giác :
 
 
Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai

Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2012

Bí ẩn về ngôi đền "Quèn tối" xứ Mường Rụng- Kỳ 2

Ngôi chùa khiến đá phải né tránh

Bên cạnh câu chuyện ngôi chùa có khả năng tìm lại của bị mất. PV còn được nghe rất nhiều câu chuyện kì lạ xung quanh ngôi đền linh thiêng này như: Những tảng đá nặng hàng tấn khi lăn từ trên núi xuống đều biết tránh ngôi đền, hàng chục người bị hóa điên vì đã mạo phạm chốn linh thiêng và còn rất nhiều điều kì lạ, bí ẩn khác…

Đá biết tránh đền…

Bên bếp lửa bập bùng cháy, nhấp chén rượu màu xanh cay xè, thơm nồng được gia chủ ngâm bằng các loại thảo dược quý, không gian bên ngoài lặng như tờ, chỉ có màn đêm dày đặc và tiếng côn trùng rả rích, PV như bị cuốn hút bởi những câu chuyện kỳ lạ xảy ra xung quanh ngôi đền “Quèn Tối” được ông Bích, người  trông coi ngôi đền kể.

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012

Đạo sỹ ẩn tu và rắn hổ mây-Kỳ 2: Cuộc chiến huyền thoại

Một đạo sĩ kỳ lạ, đáng tôn kính, đã sống 100 năm trên cõi đời, trên quả núi Cấm linh thiêng nhất vùng Cửu Long như đạo sĩ Ba Lưới, thì không có lý do gì để bịa tạc những câu chuyện mua vui. Cả đời ông sống ẩn cư trong rừng, thì ông còn màng gì thế sự, còn ham hố gì việc kể chuyện tào lao cho nổi tiếng.

Đường lên núi Cấm.

Tôi hỏi đạo sĩ Ba Lưới: “Thưa ông. Con từ Hà Nội vào đây, mang theo một câu hỏi mà bao năm nay con nghi ngờ mãi, đó là có rắn hổ mây khổng lồ hay không?”.

Đạo sĩ ẩn tu và rắn hổ mây-Kỳ 1: Thế võ bí truyền

Kỳ 1: Thế võ bí truyền “Bình phong lạc nhạn” diệt hổ mây

Thất Sơn, hay còn gọi theo tên nôm là Bảy Núi. Vùng đất giáp biên giới Campuchia thuộc tỉnh An Giang bỗng đột khởi 7 quả núi thiêng. Trong số đó, núi Cấm cao nhất, tới 700m so với mặt nước biển, và cũng được coi là quả núi linh thiêng nhất vùng.
Từ ngày xảy ra vụ lở khối đá ngàn tấn, đè chết mấy người, con đường lên núi bị chặn lại. Du khách muốn lên đỉnh Thất Sơn buộc phải cuốc bộ, hoặc thuê xe ôm đi len lỏi trong rừng. Đoạn nào không có đường thì cuốc bộ.
Đạo sĩ ẩn tu luyện võ diệt rắn hổ mây khổng lồ
Núi Cấm 

Lần mò cả buổi ở chân núi, rồi tôi cũng thuê được người dẫn đường. Xe máy chạy đến đầu ấp Thiên Tuế (An Hảo, Tịnh Biên) thì dừng lại, vì không còn đường.

THỬ VÉN MÀN HUYỀN THOẠI CHỬ ĐỒNG TỬ – TIÊN DUNG

KS. PHAN DUY KHA

Một nàng Mị Nương (tức công chúa) không thích sống gò bó trong cảnh cung vàng điện ngọc, lầu son gác tía ở kinh đô mà lại thích đi du ngoạn để tìm hiểu đất nước. Một chàng trai nghèo đến nỗi không có một mảnh khố che thân, hàng ngày phải ngâm mình dưới nước để đi ăn xin. Một mối nhân duyên kỳ lạ trên bờ lau bãi cát. Một chiếc nón úp lên đầu gậy, qua đêm bỗng biến thành một tòa lâu đài. Cũng tòa lâu đài ấy trong một đêm bỗng bay lên trời, để lại một cái đầm Nhất Dạ… Từ xưa, truyền thuyết Chử Đồng Tử – Tiên Dung (CĐT – TD ) vẫn lấp lánh trong tâm khảm chúng ta như một viên ngọc quý. với vẻ đẹp trinh nguyên buổi đầu lập quốc…

Cái gạch nối về địa lý
Địa chỉ của Tiên Dung là kinh đô Phong Châu (Vĩnh Phú). Đây là vùng trung du, hay nói theo danh từ của các nhà nghiên cứu địa – lịch sử là miền “trước núi”, là đỉnh của tam giác châu Bắc bộ, là điểm khởi đầu của cuộc thiên di thứ hai của dân tộc Việt.

LAN MAN CHUYỆN CỌP… TRUYỀN THUYẾT VỀ ÔNG BA MƯƠI VÀ TỤC THỜ THẦN HỔ


Trong tiếng Việt, từ vựng chỉ hổ thật phong phú. Ngoài hổ (Vào hang hổ; Thả hổ về rừng) còn có cọp (Cọp tha ma bắt), hùm (Vuốt râu hùm; Miệng hùm nọc rắn), dần (Tí, Sửu, Dần, Mão…), khái (Chưa qua truông đã trật lọ cho khái), kễnh (Mèo tha miếng thịt xôn xao, kễnh tha con lợn thì nào thấy chi!)… Hổ ba chân gọi là Ông Ba cụt, hổ ba móng gọi là Ông Ba ngoe, hổ thành tinh gọi là Ông Chằng hay Ông Kẹ.
Tại sao người ta phải gọi hổ bằng nhiều tên khác nhau như vậy? Chắc là vì sợ. Trong buổi đầu khai hoang mở đất, hổ là một trong những lực lượng thiên nhiên hoang dã mà lưu dân phải đối chọi hàng ngày. Hổ không những khoẻ mạnh, hung dữ mà còn tinh khôn, nhanh nhẹn vô cùng, cứ thoắt hiện thoắt biến, rất khó đối phó. Người xưa sợ hổ, tôn thờ hổ, ví hổ như thần, không dám gọi đích danh vì sợ “phạm húy”. Lúc nào cũng gọi hổ bằng “Ông” hoặc “Ngài” một cách kính cẩn: Ông Thầy, Ông Cả, Ông Dần…

Bí ẩn về ngôi đền “Quèn tối” xứ Mường Rụng-Kỳ 1

Kỳ1: Ngôi đền có khả năng tìm lại của bị mất

Một trong những điều kỳ lạ là bất kỳ ai bị mất của nếu có lòng thành tới đây xin thánh thần thì đều tìm lại được theo rất nhiều cách khác nhau…

Gốc tích ngôi đền cổ…

Ngôi đền “Quèn Tối” tại xã Bảo Hiệu, huyện Yên Thủy, tỉnh Hòa Bình đã tồn tại qua bao mùa nắng mưa, bao thăng trầm của lịch sư, là nhân chứng duy nhất còn sót lại chứng kiến biết bao đổi thay của mảnh đất mường Rụng này. Xung quanh ngôi đền linh thiêng và bí ẩn đó, bấy lâu nay người dân địa phương vẫn rỉ tai nhau về câu chuyện ngôi đền có khả năng tìm lại của bị mất.

Để xác minh thực hư câu chuyện kỳ lạ trên, PV đã lặn lội về địa phương để tìm hiểu thêm thông tin xung quanh vụ việc. Trao đổi với PV, một số bậc bô lão trong làng, cho biết, về nguồn gốc ngôi đền “Quèn Tối” có tự bao giơ, không có bất cứ tài liệu nào ghi chép lại. Từ khi các cụ còn nhỏ, ngôi đền thiêng đã sừng sững đứng đó thách thức nắng mưa. Ngôi đền tọa lạc dưới chân ngọn núi, được người dân ở đây gọi với cái tên “bàn chân hổ vồ”, bao bọc xung quanh ngôi đền là cây cối mọc um tùm, rậm rạp, được xem là một chốn linh thiêng bất khả xâm phạm của thánh thần.